Truyện ngắn cái lá sau cuối – O’Henry

Chiếc lá ở đầu cuối – O’Henry vẫn vẽ lên bức tranh bé dại về hiện nay của quốc gia mỹ thời bấy tiếng qua ngòi cây viết đầy nâng niu đối với những người dân nghèo khổ.

Bạn đang xem: Truyện chiếc lá cuối cùng

Trong một khu nhỏ dại phía Tây khu vui chơi công viên Oa-sinh-tơn, phố xá chạy ngang chạy dọc bừa bãi như hóa rồ, rồi ngăn cách ở những mảnh đất gọi là “quảng trường”. Những trung tâm vui chơi quảng trường này tạo cho những khía cạnh và gần như đường cong kì lạ. Một đường phố tự giảm nó một hoặc nhì lần. Một nghệ sĩ gồm lần vẫn phát hiển thị là phố này có một tài năng rất quý. Hãy tưởng tượng một tay thu ngân <1> nào đó sở hữu hóa đối kháng đòi tiền sơn xuất xắc giấy và vải vẽ trải qua con đường này, đùng một phát lại gặp gỡ ngay chủ yếu mình cù trở ra, tiền nợ ko thu được một xu nhỏ!

Bởi vậy, chẳng bao lâu, giới nghệ sĩ ngay thức thì mò tới mẫu làng Gri-niz cổ kính, kì khôi này, lùng thuê hồ hết phòng có cửa sổ hướng bắc, đầu hồi kiểu cố gắng kỉ mười tám. Những buồng xép sát nóc hình dáng Hà Lan với tiền mướn rẻ. Rồi tự Địa lộ sản phẩm Sáu, họ nhập cảng <2> vào vài cái cốc vại bằng thiếc, một hai chiếc lò hầm thức ăn uống và họp thành một xóm.

Phòng họa của Xiu cùng Giôn-xi đặt ở tầng thượng một ngôi nhà gạch cha tầng thấp lè tè. “Giôn-xi” là tên gọi gọi gần gũi của Gio-a-na. Một cô từ bang Men tới, cô cơ quê sống Ca-li-pho-ni-a. Họ đã gặp gỡ nhau tại bàn nạp năng lượng chung của hiệu Đen-mô-ni-cô ở Phố vật dụng Tám với thấy những sở trường của bọn họ về thẩm mỹ món rau xanh diếp xoăn trộn dầu dấm với kiểu ống tay rộng thích hợp nhau đến nỗi kết quả là bọn họ cùng chung nhau mướn một chống họa.

Khi ấy là khoảng chừng tháng năm. Đến tháng mười một, gồm một gã khách hàng lạ, rét lẽo, không ai từng thấy, mà thầy thuốc gọi là hội chứng viêm phổi, oai phong vệ đi khắp xóm, ngón tay nóng bức của gã chạm vào đây một người, nơi kia một người. Bên khu phía Đông, tên tiêu hủy này xăm xăm cách đi, đánh ngã hàng trăm nạn nhân, tuy nhiên khi qua đều “quảng trường” chật hẹp, dằng dịt và mọc rêu thì hắn lại thư thả thông thả tiến bước.

Ông viêm phổi không hẳn là hạng tín đồ được điện thoại tư vấn là thanh lịch mã thượng <3>. Một phụ nữ bé dại bé, thiếu máu vì chưng những cơn gió liu riu của miền Ca-li-pho-li-a, đâu bao gồm phải là kẻ thù xứng xứng đáng của tên bợm già bao gồm hơi thở liên tục và gắng tay đỏ lòm ấy. Rứa mà hắn vẫn cứ đánh vào Giôn-xi cùng cô ta nằm lăn như bất động trên dòng giường fe sơn cùng qua phần nhiều tấm kính cửa sổ nhỏ tuổi kiểu Hà Lan, cô trân trân nhìn chiếc đầu hồi của tòa án nhân dân nhà gạch bên cạnh.

Một buổi sáng, viên bác bỏ sĩ bận rộn, nháy cặp lông mi rậm, đốm bạc, mời Xiu ra bên ngoài hành lang.

– bệnh lý của cô ấy nói cách khác là mười phần chỉ với hi vọng được một thôi, ta hãy nhất thời nói thế. – ông vừa nói vừa vẩy cái cặp sốt mang lại thủy ngân hạ xuống – Và ý muốn có được 1 phần đó thì cô ấy phải gồm ý hy vọng sống kia. Mẫu cung phương pháp con fan ta cứ chuẩn bị hàng đứng sẵn mặt phía anh chủ thầu đám ma, tạo cho mọi máy thuốc men đều biến chuyển vô dụng. Cô bạn bé dại nhắn của chị ấy yên trí là mình cấp thiết khỏi được. Cô ta gồm điều gì nhiệt tình không?

– Cô ấy… cô ấy mong mỏi có ngày được vẽ vinh Na-plow <4> – Xiu đáp.

– Vẽ à? Bậy! Cô ấy không có điều gì đáng để bận tâm hơn gấp hai sao? nam nhi trai nào kia chẳng hạn?

– Một phái mạnh trai nào ư? – Xiu nói, giọng rút lên như tiếng đàn môi – Một người bọn ông xứng đáng gì để… tuy nhiên không, không có cái chuyện ấy đâu, chưng sĩ ạ.

– nuốm thì đây là bệnh suy nhược – bác sĩ nói – Tôi vẫn làm tất cả những gì khoa học rất có thể làm được trải qua những nỗ lực của tôi. Nhưng lúc nào bệnh nhân bước đầu đếm các chiếc xe theo đám tang của bản thân mình thì sơn sẽ bắt buộc trừ kỹ năng chữa bệnh tình của thuốc men đi rộng năm mươi phần trăm. Nếu như chị làm cho cô ta hỏi được một câu về mốt tay áo bắt đầu của áo choàng ngày đông thì tôi xin thưa cùng với chị kĩ năng khỏi bệnh lý của co ấy sẽ là một trăn năm chứ chưa phải là bên trên mười nữa.

Sau khi bác sĩ đi khỏi, Xiu vào phòng thao tác làm việc và khóc cho ướt đẫm cả một chiếc khăn trải bàn Nhật Bản. Rồi cô lại mặc nhiên mang chiếc bảng vẽ của mình đi vào phòng Giôn-xi, mồm huýt sáo một điệu nhạc Jaz.

Giôn-xi ở quay khía cạnh về phía cửa sổ, tấm khăn trải giường phủ lên người, số đông không gồm một gợn. Xiu chấm dứt hút sáo, tưởng bạn đang ngủ.

Cô bè phái bảng vẽ của bản thân ra và ban đầu vẽ bằng bút sắt cùng mực nhằm minh họa cho 1 truyện ngắn đăng trên một tờ tạp chí. Những nghệ sĩ trẻ buộc phải lát tuyến đường dẫn tới thẩm mỹ và nghệ thuật bằng những bức ảnh minh họa cho phần đa truyện ngắn của tạp chí, do các nhà văn trẻ con viết để lát bé đường của mình tới văn học.

Xiu sẽ vẽ phác cái quần cưỡi ngựa chiến đúng mốt và loại kính một mắt trên một nhân trang bị chính, một tay chăn bò Ai-đa-hô, thì hốt nhiên nghe thấy gồm tiếng nói chuyện cứ nói đi đề cập lại các lần. Cô cấp chạy tới mặt giường.

Mắt Giôn-xi mở to. Cô đã nhìn ra bên ngoài cửa sổ cùng đêm đếm ngược:

– “Mười hai”, – cô nhâm nhẩm rồi một thời gian sau – “mười một”, rồi “mười”, “chín”, rồi “tám” với “bảy” thì số đông được đếm cùng lúc.

Xiu băn khoăn lo lắng nhìn ra phía cửa ngõ sổ. Có cái gì ngoài đó mà đếm? Chỉ thấy một chiếc sân trơ trụi, bi thương và bức tường mặt trống trơn của tand nhà gạch bí quyết đấy chừng sau thước. Một dây thường xuân <5> già, già lắm, rễ mục nát cùng sần sùi hồ hết mấu, leo lên đến mức giữa tường ngăn gạch. Hơi thở nóng sốt của ngày thu đã bứt rụng không còn lá của nó, chỉ còn lại bộ xương cành, gần như là trơ trụi, bám vào những viên gạch đổ vỡ nát.

– Gì thế, Giôn-xi? – Xiu hỏi.

– Sáu, – Giôn-xi nói, giọng gần như thì thào – bây chừ chúng rụng mau hơn. Trước đó ba ngày còn có tới gần một trăm. Em đếm nhức cả đầu. Nhưng hiện thời thì thiệt là dễ. Lại một loại nữa. Giờ chỉ với lại tất cả năm thôi.

– Năm gì, Giôn-xi? mang đến Xiu-đi <6> của em biết đi.

– các chiếc lá. Bên trên cây thường xuân khi nào chiếc lá sau cuối rụng thì em cũng ra đi thôi. Em biết điều đó đã ba ngày nay rồi. Ông chưng sĩ không nói với chị sao?

– Ồ, chị chưa lúc nào lại nghe thấy một chuyện vô lý đến như thế. – Xiu trách, làm ra vẻ trẻ trung và tràn trề sức khỏe khinh thường. – những chiếc lá thường xuyên xuân già kia thì có tương quan gì tới sự việc em khỏi căn bệnh kia chứ? trên em vốn mến chiếc cây leo ấy đấy, em hư lắm. Đừng thì thầm ngốc nghếch nữa. Ấy, sáng nay ông bác bỏ sĩ sẽ nói cùng với chị là em đang chóng hồi phục thôi, đúng ra là ông ta nói thế nào thất thoát – năng lực khỏi là mười phần chắc chắn chín; ông ta nói thế! Ấy, cũng tựa hồ như thể khi họ ngồi trên xe hàng tuyệt đi qua 1 tòa nhà mới đang xây ở Niu Yoóc này, mười phần thì họa chăng chỉ có một phần mới xẩy ra tai nạn. Giờ thì em cố nạp năng lượng tý cháo nhé và để Xiu-đi trở lại với bảng vẽ của mình, có thế chị mới bán được tranh đến lão chủ bút, để sở hữ rượu Booc-đô <7> đến đứa em nhỏ xíu của chị và mua sườn lợn mang đến cái bạn dạng thân háu ăn của chị chứ.

– Chị chẳng rất cần phải mua thêm rượu nữa đâu, – Giôn-xi nói, mắt vẫn nhìn trân trân ra phía bên ngoài cửa sổ. – Lại một dòng nữa rụng kìa. Không, em không muốn ăn cháo đâu. Còn lại đúng tứ chiếc. Em mong thấy chiếc sau cùng rụng xuống trước lúc trời tối. Đến lúc đó thì em cũng ra đi thôi!

– Giôn-xi yêu quý, – Xiu nói và cúi cong người xuống bên bạn bạn, – em hãy hứa hẹn với chị là em hãy nhắm đôi mắt lại và không nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ nữa cho tới khi chị ngừng việc được không? Mai chị bắt buộc trao những bức ảnh này rồi. Chị phải ánh sáng, còn nếu không thì chị đã nâng mành rèm xuống rồi đấy.

– Chị ko vẽ nghỉ ngơi buồng mặt được ư? – Giôn-xi hững hờ hỏi.

– Chị mong ở đây sát bên em kia, – Xiu đáp. – Vả lại chị không muốn em cứ quan sát mãi các cái lá thường xuyên xuân vớ vẩn kia nữa.

– lúc nào xong chị bảo em ngay lập tức nhé! – Giôn-xi nói rồi nhắm mắt lại, ở yên và trắng bệch như một pho tượng đổ, – bởi em mong được thấy cái lá sau cuối rụng xuống. Em chờ mãi ngán lắm rồi, em nghĩ mãi mệt mỏi lắm rồi. Em ý muốn buông trôi không còn thẩy với giong buồm xuôi cái như trong những chiếc lá căng thẳng mệt mỏi và tội nghiệp kia.

– cụ ngủ đi, – Xiu nói. – Chị đề xuất đi mời cầm cố Bơ-men lên có tác dụng mẫu cho chị vẽ một fan thợ mỏ già khổ hạnh. Chị sẽ không đi để quá lâu một phút đâu. Đừng có động đậy, đợi chị quay trở về nhé.

*
Truyện ngắn cái lá sau cùng của O’Henry

Cụ Bơ-men là một trong những họa sĩ tại tầng dưới cùng, bên dưới tầng của họ. Gắng đã kế bên sáu mươi và tất cả một cỗ râu như Môi-dơ <8> của Mi-ken-lăng-giơ <9> loăn xoăn trừ cái đầu như đầu thần Xa-tia <10> lòa xòa xuống cái thân hình như thân hình một tiểu yêu <11>. Bơ-men là 1 người thua trong nghệ thuật. Núm múa cây bút vẽ đã tứ mươi năm mà lại vẫn không với cho tới được gấu áo vị thần của mình. Cụ luôn luôn gồm ý định vẽ một bức tranh kiệt tác, nhưng không bao giờ bước đầu cả. Bao trong năm này cụ chẳng vẽ được gì, ngoài việc thỉnh thoảng bôi bác bỏ một bức đến ngành buôn bán hay quảng cáo. Cụ kiếm được chút ít bằng cách ngồi làm mẫu cho các nghệ sĩ trẻ thuộc ở buôn bản đó, không được tiền mướn nổi một bạn làm mẫu chăm nghiệp. Ráng uống rượu nặng quá độ và vẫn nói tới các cửa nhà kiệt xuất tiếp đây của mình. Còn thì hình như cụ là 1 trong những ông già nhỏ nhắn dữ tợn, hay giễu cay độc sự mềm yếu của ngẫu nhiên ai, và tự coi mình là 1 trong con chó xồm bự chuyên gác cửa đảm bảo an toàn hai đàn bà nghệ sĩ trẻ ngơi nghỉ phòng vẽ tầng trên.

Xiu tra cứu thấy cầm Bơ-men sặc sụa hương thơm rượu dâu loại nặng vào gian buồng buổi tối om om của cụ trên tầng dưới. Trên giá vẽ ở góc buồng là 1 trong tấm vải trống trơn, từ nhì mươi lăm trong năm này vẫn cứ chờ đợi mãi đường nét vẽ thứ nhất của bức ảnh kiệt tác. Cô kể cho nỗ lực nghe ý nghĩ về kỳ quặc của Giôn-xi với nói cho núm biết cô lo lắng như nỗ lực nào về Giôn-xi; cô ấy yếu đuối và mảnh khảnh như một loại lá, quả thật, rất có thể sẽ cất cánh đi mất lúc mối ràng buộc ý muốn manh thân cô ấy nghỉ ngơi trên thế gian này suy yếu.

Cụ Bơ-men cặp đôi mắt đỏ ngàu, nước đôi mắt chảy ròng ròng, hét lên sự khinh thường bỉ cùng nhạo báng của chính mình đối với đều chuyện tưởng tượng ngây ngô nghếch ấy. Vậy quát to.

– Sao! bên trên đời này lại có những người dân ngớ ngẩn mong chết chỉ do một cây leo bị tiêu diệt tiệt nào kia rụng hết lá ư? Tôi chưa bao giờ nghe thấy một chuyện như thế cả. Không, tôi sẽ không ngồi có tác dụng mẫu mang lại cô vẽ dòng lão già dại dột xuẩn ngớ ngẩn của cô đâu. Lý do cô lại để cho những chuyện vớ vẩn ấy chui vào đầu óc cô ta? Chà, tội nghiệp cô nhỏ nhắn Giôn-xi.

– Em nó tí hon nặng và yếu lắm, – Xiu nói. – hit đã làm lao động trí óc nó đâm ra dịch hoạn, đầy mọi ý suy nghĩ kỳ quái. Thôi được, cố gắng Bơ-men ạ, cụ không thích ngồi làm mẫu mã cho con cháu thì thôi. Nhưng con cháu thấy nỗ lực thật là 1 ông già kinh khủng, sao mà lại lắm lời, lắm điều thế.

– Cô thật đúng là lũ bà! – nạm Bơ-men hét lên. – Ai bảo là tôi không thích ngồi có tác dụng mẫu? Đi, tôi lên cùng với cô. Tôi đang nói xuyên suốt nửa tiếng đồng hồ rằng tôi chuẩn bị ngồi làm mẫu kia mà. Trời, đây không hẳn chỗ mang lại một bé người giỏi như cô Giôn-xi nằm. Một ngày cơ tôi đang vẽ một thành phầm kiệt xuất và tất cả bọn họ sẽ đi khỏi nơi này. Trời, nhất quyết thế.

Khi nhì người lên tới gác trên thì Giôn-xi vẫn ngủ. Xiu kéo tấm rèm mành xuống bịt kín cửa sổ với ra hiệu cho rứa Bơ-men quý phái buồng mặt cạnh. Sang mang lại nơi, bọn họ ngoái ra bên ngoài cửa sổ, sợ hãi sệt nhìn cây thường xuân. Rồi họ nhìn nhau, ko nói mất một lúc. Một cơn mưa lanh tanh dai dẳng, trộn lẫn tuyết vẫn đổ xuống. Vắt Bơ-men mặc dòng áo sơ mi cũ màu xanh, ngồi làm cho một tay thợ mỏ già bên trên cái ấm đun nước lật úp giả làm cho một tảng đá.

Sáng ngày sau Xiu tỉnh dậy sau thời điểm chợp đôi mắt được một giờ thì thấy Giôn-xi đang mở to cặp đôi mắt thẫn thờ chú ý tấm rèm mành màu xanh lá cây đã kéo xuống.

– Kéo nó lên, em hy vọng xem, – cô thều thào ra lệnh.

Xiu tuân theo một cách chán nản.

Nhưng ô kìa, sau trận mưa vùi dập và phần đa cơn gió phũ phàng kéo dãn dài cả một đêm, tưởng như không khi nào dứt, vẫn còn đấy một loại lá hay xuân bám trên bức tường gạch. Đó là cái lá sau cuối trên cây. Tuy nghỉ ngơi gần phía đầu cuống lá còn giữ blue color xẫm, nhưng lại rìa lá hình răng cưa vẫn nhuốm màu tiến thưởng úa, tuy vậy, mẫu lá vẫn gan dạ bám vào cành cách mặt đất chừng sáu thước.

– Đó là cái lá cuối cùng, – Giôn-xi nói. – Em cứ tưởng là duy nhất định ngày hôm qua nó sẽ rụng. Em nghe thấy gió thổi. Bây giờ nó vẫn rụng thôi và đồng thời đó thì em đang chết.

– Em thân yêu, – Xiu nói, cúi khuôn khía cạnh hốc hác xuống gần gối. – nếu em không còn muốn nghĩ đến mình nữa thì nên nghĩ cho chị, chị sẽ làm những gì đây?

Nhưng Giôn-xi không trả lời. Trong khắp ráng gian, mẫu cô cá biệt là một trọng điểm hồn đã sẵn sàng sẵn sàng cho chuyến hành trình xa xôi, bí mật của mình. đa số sợi dây ràng buộc cô với tình bạn, với thế gian này cứ lơi lỏng dần dần từng mẫu một thì ý suy nghĩ kỳ quặc kia hình như lại càng choán lấy trung tâm trí cô mạnh khỏe hơn.

Ngày hôm đó trôi qua và trong cả trong ánh hoàng hôn, chúng ta vẫn trông thấy cái lá thường xuân độc thân bám lấy cái cuống của chính nó trên tường cùng rồi, cùng rất màn đêm buông xuống, gió rét lại lồng lộn, trong khi mưa vẫn đập dạn dĩ vào hành lang cửa số và tự mái hiên thấp dạng hình Hà Lan mưa rơi lộp độp xuống mặt đất.

Khi trời vừa hửng sáng sủa thì Giôn-xi, con fan tàn nhẫn, lại chỉ định kéo tấm che lên.

Chiếc lá thường xuyên xuân vẫn tồn tại đó.

Giôn-xi nằm nhìn lá hồi lâu. Rồi cô hotline Xiu đang quấy món cháo con gà trên lò hơi đốt.

– Em thật là 1 trong con nhỏ bé hư, chị Xiu ạ, – Giôn-xi nói. – có một cái gì đó đã tạo nên chiếc lá cuối cùng kia vẫn tồn tại đấy làm cho em thấy rằng tôi đã tệ như thế nào. Muốn chết là một trong những tội. Tiếng thì chị có thể cho em xin tí cháo và chút sữa pha không nhiều rượu Booc-đô và, không, mang đến em dòng gương tay trước đã, rồi xếp những chiếc gối lại quanh em, nhằm em ngồi dậy coi chị thổi nấu nướng.

Một giờ sau cô lại nói:

– Xiu ơi, em mong muốn một ngày nào đó sẽ được vẽ vịnh Na-plơ.

Buổi chiều, chưng sĩ tới và khi ông ta về, Xiu kiếm cớ theo ông ra ngoài hành lang.

– Được năm phần mười rồi, – bác sĩ nói và thay lấy bàn tay mảnh dẻ run rẩy của Xiu. – quan tâm chu đáo thì chị đang thắng. Và hiện thời tôi đề nghị xuống dưới bên thăm một bệnh nhân khác. Thương hiệu ông cầm cố là Bơ-men, hình như là một người nghệ sỹ gì đó. Cũng lại triệu chứng sưng phổi, ông cụ già yếu, tình hình bệnh lý nguy kịch, chẳng còn hi vọng gì, nhưng lúc này ông núm sẽ vào nằm bệnh viện để được chăm sóc chu đáo hơn.

Hôm sau, bác sĩ bảo Xiu:

– Cô ấy khỏi nguy nan rồi, chị đã thắng. Giờ, chị chỉ còn bồi chăm sóc và chuyên nom, có thế thôi.

Và giờ chiều hôm kia Xiu tới bên giường Giôn-xi đã nằm với đang hạnh phúc đan một chiếc khăn quàng len màu xanh da trời thẫm hết sức vô dụng. Xiu bao bọc lấy cả fan Giôn-xi lẫn những chiếc gối.

– Chị có mẩu chuyện muốn nói cùng với em, bé chuột bạch của chị, – cô chị nói. – từ bây giờ cụ Bơ-men đã chết vì sưng phổi ở bệnh viện rồi. Cầm cố ấy nhỏ chỉ bao gồm hai ngày. Buổi sáng sớm ngày thiết bị nhất, bác bỏ gác cổng thấy nạm ấy gầy nặng trong căn nhà của cụ trên tầng dưới. Giầy và quần áo cụ ướt sũng và lạnh buốt. Hầu như người không có ai hiểu được nắm ấy đã đi được đâu vào đêm khủng khiếp như thế, tuy thế rồi họ tìm thấy một loại đèn báo bão vẫn còn đấy cháy sáng với một cái thang đã trở nên lôi thoát ra khỏi chỗ để của nó, vài chiếc bút lông rơi vung vãi và một bảng màu xanh lá cây vàng trộn lẫn lẫn lộn cùng em ạ, hãy nhìn ra bên ngoài cửa sổ kia, hãy nhìn chiếc lá thường xuân sau cùng ở bên trên tường. Em gồm tự hỏi tại sao chẳng lúc nào nó rung rinh hoặc lay đụng khi gió thổi không? Ồ, em thân yêu, đó đó là tác phẩm kiệt xuất của gắng Bơ-men đấy, vắt vẽ nó vào loại đêm mà cái lá ở đầu cuối đã rụng.

Chú giải trong truyện ngắn cái lá cuối cùng của O’Henry

<1> Thu ngân: thu tiền.

<2> Nhập cảng: sinh hoạt đây có nghĩa là mua về.<3> thanh lịch mã thượng: ý nói gồm tư cách cao thượng của fan hiệp sĩ.<4> Na-plơ: tên một tp và một cái vịnh ngơi nghỉ I-ta-li-a.<5> thường xuyên xuân: một loại cây leo, cũng có khi call là ngôi trường xuân.<6> Xiu-đi: tên gọi thân thiện của Xiu.<7> Booc-đô: một sản phẩm rượu vang.<8> Môi-dơ: nhân vật lịch sử Do Thái.<9> Mi-ke-lăng-giơ: nghệ sĩ khét tiếng I-ta-li-a (1475 – 1564), tác giả pho tượng Môi-dơ.<10> Xa-tia: Á thần trong thần thoại Hy Lạp, đầu tóc bù xù.<11> tiểu yêu: hạng hồ ly tinh nhãi ranh.

O’Henry – người sáng tác truyện ngắn cái lá cuối cùng

O’Henry (1862 – 1910), là bên văn Mỹ nổi tiếng với rất nhiều truyện ngắn giàu chất thơ cùng cảm động diễn đạt một lòng tin nhân đạo cao niên như: cải bắp và vua chúa, loại lá cuối cùng, Căn gác xép, Quà tặng kèm của phần nhiều đạo sĩ, Sương mù nghỉ ngơi Xen-tôn, Khi tín đồ ta yêu, v.v…

Ông hay viết về những người nghèo khổ, xấu số trong thôn hội Mỹ với 1 sự thông cảm thâm thúy và một sự trân trọng ngợi ca.

Chiếc lá cuối cùng là phần cuối của truyện ngắn cùng tên.

Nội dung và chân thành và ý nghĩa truyện ngắn cái lá cuối cùng

Truyện ca ngợi tình yêu thương cao thâm của hầu hết con tín đồ nghèo khổ. Tấm lòng nhân hậu, vị tha của vắt Bơ-men được bộc lộ cảm đụng và thâm thúy trong vấn đề làm thì thầm lặng: vẽ dòng lá ở đầu cuối trên tường trong một tối mưa gió dữ dội để cứu giúp sống cô nàng Giôn-xi. Tự đó rất có thể thấy ý nghĩa sâu sắc sâu sắc đẹp của tác phẩm: thẩm mỹ và nghệ thuật chân chính lúc nào cũng xuất phát từ con người và phục phụ vụ cho cuộc sống đời thường của nhỏ người.

Đặc dung nhan nghệ thuật

Lối kể chuyện khéo léo với các tình máu hấp dẫn, nhất là kết cấu hòn đảo ngược trường hợp hai lần (Giôn-xi bệnh nguy kịch tưởng là mang lại dần với cái chết nhưng lại thừa qua nguy hiểm; cụ Bơ-men đang trẻ trung và tràn đầy năng lượng nhưng lại bất thần qua đời) đã gây hứng thú bất ngờ, mang đến những rung cảm mạnh mẽ và ngấm thía cho người đọc.

Xem thêm: Trò Chơi Chạy Đua 2 Người Vui Nhộn, Game Chạy Đua

Chi tiết vắt Bơ-men vẽ loại lá sau cùng trong đêm tải gió dữ dội để cứu giúp sống Giôn-xi được người sáng tác giấu kín, để nó sẽ tiến hành tỏa sáng sủa trong lời kể của Xiu cùng với Giôn-xi ngơi nghỉ cuối truyện.