*

*

Viết bài làm văn tiên phong hàng đầu lớp 10: cảm xúc về thiên nhiên và cuộc sống của con tín đồ trong thời khắc đưa mùa


 Bạn đang gặp mặt khó khi làm bài bác văn nêu Viết bài bác làm văn hàng đầu lớp 10: cảm giác về thiên nhiên và đời sống của con fan trong thời khắc gửi mùa? Đừng lo! hãy tham khảo những bài văn mẫu mã đã được tuyển lựa chọn và soạn của vị trí cao nhất lời giải sau đây để cụ được biện pháp làm cũng như bổ sung thêm vốn tự ngữ nhé. Chúc chúng ta có một tài liệu xẻ ích!

Đề bài: cảm giác về vạn vật thiên nhiên và cuộc sống của con fan trong thời khắc chuyển mùa (sang thu, lịch sự đông, lịch sự xuân hoặc sang hè)

 Nội dung bài làm văn này dựa vào vào việc người viết lựa chọn thời khắc giao mùa là dịp nào. Mỗi giây phút giao mùa lại có những dấu hiệu riêng siêu đặc trưng. Từ đó nó cũng mang 1 giá trị thẩm mỹ riêng. Điều đặc biệt là bài bác làm yêu cầu nêu được những nét tinh tế và sắc sảo ấy.

Bạn đang xem: Thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc chuyển mùa

*

Dàn ý tham khảo 

I. Mở bài

- từng mùa bao gồm một nét trẻ đẹp riêng và tín đồ ta thường tuyệt xao xuyến tốt nhất ấy là vào lúc giao mùa.

- Thời khắc ấy thường ra mắt những thay đổi tinh vi không chỉ là ở trái đất của thiên nhiên mà còn làm việc cả nhân loại của con người.

- cùng với tôi phút giây giao mùa từ hè thanh lịch thu (từ đông thanh lịch xuân, xuân quý phái hạ…) còn lại nhiều tuyệt hảo và gợi niềm say mê hơn cả.

II. Thân bài

- cảm xúc về thiên nhiên:

+ Nêu các dấu hiệu giao mùa (ví dụ mùa hè sang mùa thu: khí trời non mẻ, ban đêm trời se lạnh cảm thấy không được rét nhằm mặc một cái áo mùa đông nhưng rét ­ đầy đủ để người ta cảm xúc rùng mình, hoa cúc trong các vườn đua nhau nở, sen trong các ao úa tàn…)

+ cảm xúc của bạn dạng thân trước những dấu hiệu chuyển mùa của thiên nhiên (vui, buồn, nhớ nhung về một kỉ niệm tuổi thơ nào kia chẳng hạn…)

- cảm nghĩ về đời sống bé người:

+ nhịp độ cuộc sống chuyển đổi ra sao? (ồn ã, sôi động hay tẻ nhạt)

+ nhỏ người: Vui tươi, phấn khởi, hào hứng đợi chờ (sang xuân) giỏi thu bản thân lại, bi thương hơn, suy tứ hơn (thu thanh lịch đông)…

(C) Kết bài:

 Tóm lại, phút chốc giao mùa là phần đa đợt “trở mình” cực kỳ duyên của trời đất.

Cảm nhận các biến gửi lúc giao mùa ấy giúp ta mài sắc phần đông giác quan, giúp chổ chính giữa hồn ta sinh động và tinh tế hơn lên.

* lưu ý: Để làm tốt đề bài này còn có thể tham khảo thêm ý từ một số bài thơ như: thanh lịch thu của Hữu Thỉnh, Chợ đầu năm mới của Đoàn Văn Cừ, Đây ngày thu tới của Xuân Diệu, ba bài thơ thu của Nguyễn Khuyến…

Sơ vật cảm nghĩ

*

Cảm suy nghĩ về thiên nhiên và cuộc sống của con tín đồ trong thời khắc giao mùa - bài bác văn mẫu mã số 1

 Ngày bé, tôi luôn háo hức mỗi một khi năm bắt đầu đến. Nhưng bỗng dưng một hôm, tôi nhận biết mái tóc phụ vương đã loáng điểm một vài tua trắng. Từ bỏ đó, tôi hiểu rằng bước đi của thời gian không yêu cầu chỉ tính bằng năm. Tôi bước đầu chú ý hơn đến tháng, mang đến mùa. Giây phút chuyển mùa đột nhiên trở thành một mốc thời gian và lắng đọng trong tôi. Tôi yêu cùng thích các khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời đưa từ ngày hè sang mùa thu mát mẻ.

 Những hạt mưa xuân phân phất bay, các chồi biếc trên cành cây đã ưu thế những trận mưa ào ào, xối xả gọi mùa hè… tất cả những thay đổi nhiệm color của trời khu đất ấy đều khiến cho lòng tôi xao động. Với hơn tất cả, thời xung khắc giao mùa thân hạ với thu khi nào cũng có tác dụng tôi thắc thỏm đến kỳ lạ lùng! có lẽ rằng bởi tôi yêu ngày thu nhất vào năm, tôi đợi đuc rút như đợi một fan bạn ra đi quay trở lại…

 Thu quý phái thật là nhẹ nhẹ khi đột nhiên một ngày ai đó thừa nhận ra, thai trời bên cạnh đó trong hơn, cao với xanh hơn. Chiếc nắng rát bỏng, đổ lửa của ngày hè đã vơi đi các lắm. Mặt kia, vài đốm lửa thoắt ẩn hiện thân nền lá xanh sẫm của rất nhiều bác phượng già. Tất cả phải phượng đang chắt chiu từng nào gió, từng nào nắng, bao nhiêu mưa của hạ để chưng lọc phải những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy cơ mà tạm biệt hạ và để tiếp thu sang? dọc theo hai dãy phố, sắc bằng lăng đã và đang nhạt màu. Nó không thể ngăn ngắt tím mang đến nao lòng nữa. Con sông trước nhà không hề cuộn lên ngầu đỏ. Dòng sông trở nên dịu dàng, e lệ như cô nhỏ nhắn tuổi mười lăm. Toàn bộ giăng giăng bao phủ ngôi nhà rất gần gũi một bầu không khí êm êm, nhẹ mát, mềm mại, khiến ta mỗi một khi thức dậy đều mang một cảm giác bâng khuâng.

 Mới mấy hôm trước đây thôi ai ai cũng ngại đi xuống đường vì nắng gắt, vì những trận mưa bất bỗng ập xuống không báo trước bao giờ, vị sấm chớp thình lình, nhưng hôm nay ta lại thèm được thong dong đánh đấm xe dưới phần nhiều hàng cây tán rộng. Ta bắt gặp những cô bé, cậu nhỏ xíu ngồi sau sống lưng mẹ xúng xính, hân hoan. Thì ra bé bỏng con đang rất được mẹ dẫn đi sẵn sàng đồ sử dụng cho năm học mới. Ôi! chiếc ngày thứ nhất tôi đi học thoáng vậy mà đã đến cả chục năm. Thời hạn trôi qua nhanh thật! triền miên trong chiếc ký ức, tôi nghe trong khá gió thoang thoảng mùi hương hoa sữa còn chưa kịp nồng, mới chỉ đầy đủ gợi ra rất nhiều vương vấn dịu êm.

 Thu đến, dường như người nào cũng gượng vơi hơn. Nhịp sống dùng dằng hơn, không còn quá ồn ào, ân hận hả. đa số công sở, phần nhiều ngôi trường sau thời điểm tan ca im ngắt, trầm tư. đầy đủ bến đò, các bờ sông, chiều tối cũng bắt đầu hoang vắng. Trời chiều khá se lạnh. Yêu cầu chăng vì thế mà đầy đủ người chỉ mong sao sớm quây quần ấm áp bên dở cơm chiều. Một thoáng bâng khuâng, tôi lưu giữ tới lời cha: thời gian chảy trôi, các sự cũng thay đổi thay, cuộc sống sẽ có thêm té rẽ, hãy tự tra cứu lấy niềm hạnh phúc cho mình. Tôi vẫn băn khoăn “thế làm sao là hạnh phúc”. Thốt nhiên tôi chú ý sang mặt kia bé phố, một cố gắng bà dừng đẩy xe cộ lăn, lấy ra chiếc ghế con, ngồi xuống ngay mặt cạnh. Ông đang nghiêng đầu về phía bà. Bà giở quyển sách tương đối dầy, giấy màu nâu xỉn, lừ đừ đọc cùng ông lim dim mắt lắng nghe. Tôi bất chợt hiểu vắt nào là hạnh phúc. Niềm hạnh phúc ấy là lúc ta được mãi bình an bên những tình nhân quý. Niềm hạnh phúc giản đối kháng và bình dân thế thôi.

 Trời đất gửi mùa, lòng ta cũng nao nao từng nào cảm xúc. Ta lưu giữ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi… Ta thấy mình mỗi ngày thêm mỗi lớn, thấy mình bắt buộc sống sao để cho có ý nghĩ rộng với bước đi của nhịp thời gian.

*

Cảm nghĩ về về thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc giao mùa - bài xích văn mẫu mã số 2

 Sáng sớm, nhìn qua khung cửa sổ, tôi bỗng nhận thấy sự không giống nhau của bầu trời,của đa số cơn gió, của rất nhiều hàng phượng già bên góc phố... Với cả thái độ của rất nhiều người qua con đường nữa,họ vui vẻ kỳ lạ thường. Vài cơn gió liên hồi “lạc bước” vào chống tôi qua khung cửa, đem về tôi một xúc cảm mới mẻ. Nó không phải là gió của ngày hôm qua, ngày hôm qua, gió vẫn tồn tại oi nồng lắm, vẫn còn nóng bức lắm, đâu bao gồm được lạnh lẽo như nuốm này. Cùng khi đó, tôi chợt nhận thấy sự chuyển đổi của khu đất trời, đây đó là thời khắc giao mùa từ hạ sang trọng thu.

 Có lẽ là, tiết trời đã bước đầu chuyển mùa từ cuối tháng 6. Chiếc oi nồng, giá lạnh của mùa hạ đã bước đầu dịu xuống, cầm vào đó là một trong những bầu trời vào xanh, lộng gió thu sang. Phần đa cây phượng già đã bước đầu rụng lá, ngập đỏ cả một nhỏ đường. Trên kia, từng tia nắng ấm đã từ từ nhuộm xoàn lên từng mặt hàng cây, giỏi nền gạch tạo cho một form cảnh ngày thu như vào thơ ca vẫn hay nói đến. Một phong cảnh tuyệt đẹp mắt và hiếm hoi thấy!... Và cảm xúc mát mẻ của sự chuyển mùa ấy bước đầu len lỏi vào tâm hồn tôi, xóa tan cái nóng bức và giận dữ của mùa hạ... Thu đang sáng mà lại dư âm của mùa hạ vẫn còn đấy vương. đông đảo đám mây trắng lãng đãng như vẫn tồn tại ấm màu sắc nắng của mùa hạ. Đâu đó màu hoa cúc nở rộ bỗng nhuốm đầy không gian hòa vào với khung cảnh thơ ca êm đềm, thơ mộng.

 Trên đầy đủ tán cây, từng lũ chim bắt đầu ríu rít đông đảo tiếng kêu thuộc hòa vào với việc râm ran của bầy ve sầu. Tôi có cảm hứng không gian xung quanh tôi bước đầu trải rộng lớn hơn, bát ngát hơn. Tôi ngước nhìn một đợt tiếp nhữa những đám mây xa, những bầy chim ríu rít tách tán cây phượng bay về tận phương nào nhưng mà như thể chúng hiện diện ngay trước mắt tôi. Bất chợt,âm vang của một bài bác thơ cơ mà thi sĩ Hữu Thỉnh viết về thời khắc giao mùa lại vang lên trong tim tôi:

Sông được cơ hội dềnh dàng

Chim bước đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa bản thân sang thu.

 Khi đọc bài bác thơ ấy, tôi chưa tồn tại một xúc cảm gì ví dụ nhưng khi đứng trước thời khắc chuyển mùa thực sự, trung tâm hồn tôi lại không khỏi bâng khuâng, xao xuyến kỳ lạ thường!

 Mùa hạ dần dần qua đi, và thu sang cố gắng chỗ. Những trận mưa ào ạt ban đầu vơi dần, nhường chỗ cho mưa thu mát mẻ, vào lành. Dòng sông bên cạnh xa cũng không thể sục sôi như giữa những ngày bạn hữu hạ mà đột trở cần hiền hòa, thuốc nước trở buộc phải trong hơn, êm vơi hơn. Dưới đường,những tín đồ đi mặt đường ai nấy đều cười nói niềm vui như thể bọn họ cũng nhận thấy cái dễ chịu của thời tự khắc giao ngày hạ sang thu. Tiếng mỉm cười nói, tiếng chim ríu rít, tiếng lũ ve râm ran, tiếng lá thô xào xạc, gió khe khẽ... Tất cả khiến cho những âm thanh rất gần gũi trong cuộc sống nhưng mang một cảm giác man mác, khó tả thấm dần vào lòng người.

 Rảo bước nhanh qua bé đường thân quen sau hồi cảm nhận,nhìn lại tôi vẫn thấy khung cảnh chuyển mùa vẫn vậy, vẫn tuyệt đẹp mắt và siêu xứng đáng đi vào thơ ca như trong bài xích thơ của thi sĩ Hữu Thỉnh. Về mang lại nhà nhưng xúc cảm man mác trong trái tim tôi vẫn còn đấy vương lại. Cơn gió thu lại liên miên “lạc bước” vào chống tôi qua khung cửa ngõ sổ. Thật dễ chịu! và tôi chợt nhận thấy rằng: tôi hâm mộ sự chuyển mùa này, thời khắc giao mùa từ hạ lịch sự thu.

*

Cảm nghĩ về về vạn vật thiên nhiên và đời sống của con bạn trong thời khắc chuyển mùa - bài văn mẫu số 3

Bỗng nhận thấy hương ổi

Phả vào vào gió se

Sương dùng dằng qua ngõ

Hình như thu vẫn về

 Hạ vẫn dần qua đi, một ngày thu mới đang đến gần. Trong phút chốc giao mùa hè thu này, đất trời gồm có biến chuyển nhẹ nhàng mà tinh tế. Và ngay cả trong đời sống bé người cũng đều có những chuyển biến tinh vi.

 Một sớm tinh sương thức dậy, thấy khung trời sao cơ mà cao xanh thế. Phần lớn đám mây trắng thơ thẩn vui chơi cùng làn gió thu se se lạnh: “Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắ” (Thu điếu- Nguyễn Khuyến). Một không khí mát mẻ mẻ thoải mái của mùa thu đang dần thay thế sửa chữa cái oi bức, oi bức của mọi hôm hè bắt đầu qua. Rồi chiều tà buông xuống, thả trung ương hồn mình dạo bước trên tuyến đường đông đúc fan xe, tôi chợt nhận ra rằng phần lớn tiếng ve sầu như đã ngơi dần cầm vào đó một phiên bản nhạc du dương vang mọi phố phường: “Hà Nội mùa thu! Cây cơm thừa vàng, cây bàng lá đỏ nằm bên cạnh nhau phố xưa công ty cổ mái ngói thâm nám nâu…”. Cái nắng chói lóa của buổi chiều hè cũng trốn đâu mất rồi chỉ còn lại hồ hết tia nắng và nóng thu nhạt nhòa. Làn gió heo mây se lạnh đan xen hương hoa sữa nồng nàn mang về cho ta một cảm xúc bồi hồi xao xuyến. Đêm đến trời tương đối se lạnh, khiến người ta bất giác rùng mình. Các chiếc lá xanh sẽ ngả dần sắc vàng, thỉnh thoảng gió vô tình thổi khiến cho lá kia lag mình rơi xuống lòng đường.

 Trong ao bây giờ, đều bông sen trắng, sen hồng mọi khi một úa tàn, ngược lại những nhành hoa cúc trong sân vườn lại ngày một nở rộ. Trong giây lát ngày, lòng tôi trỗi lên một cảm giác bồi hồi xao xuyến. Tôi hẵng còn nhớ, hồi tôi còn bé, vì tiếp tục bận công tác, nên phụ huynh tôi mang lại tôi về quê ngơi nghỉ với bà một thời gian. Bên bà có một vườn cửa hoa trồng toàn hoa cúc. Cứ mỗi lần thu về, hoa cúc thi nhau nở rộ, phủ bí mật cả khu vườn. Lúc ấy, mỗi sáng tôi hồ hết thức dậy từ hết sức sớm, cùng bà ra ngoài vườn tưới nước, chăm sóc cho sân vườn cúc. Cúc trong vườn phệ nhanh lắm, chẳng mấy chốc khu vườn ngập tràn hoa cúc. Bà thường xuyên chọn phần đông bông cúc thô có white color ngà pha thành trà hoa cúc mang lại tôi uống. đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng sao quên được mùi thơm dịu dịu từ phần lớn cốc trà hoa cúc bà trộn ngày nào.

 Không chan chứa sức sống như dịp vào xuân, cũng không sôi động, náo nhiệt tựa như các ngày đầu hạ và chẳng giá lung thu bản thân lại suy bốn giống rất nhiều ngày chớm đông, thu sang mang trong mình 1 vẻ đẹp nhất riêng biêt. Gồm chút êm ả dịu dàng và thướt tha như một cô nàng yêu kiều đang phi vào tuổi trưởng thành. Phút giây thu sang thật tốt và một trong những giây phút ấy, tôi chợt nhận biết rằng không chỉ riêng thiên nhiên mới bao gồm sự thay đổi mà trong quả đât nội tâm con người cũng đều có những biến chuyển mới. Thu về, mang cho ta chút ghi nhớ nhung xao xuyến. ấy là làn sương hạ dùng dằng trước ngõ nhà ai, nửa hy vọng đi nửa ước ao ở: “Sương dùng dắng qua ngõ” (Hữu Thỉnh). Ấy là học viên tiếc nuối giã từ chuỗi ngày ngủ hè được tung tăng khắp bãi cỏ, được thả diều chăn trâu từng buổi chiều,… thu về, cũng mang mang đến ta cảm giác háo hức ao ước chờ. Mong chờ ngày tựu trường, được gặp gỡ lại bạn bè thầy cô của thế hệ học sinh. Và thu về, cũng mang theo đầy đủ nỗi lo toan trăn trở. ấy là mái tóc phụ vương đang tệ bạc từng ngày, là vầng trán mẹ mọi khi một các nếp nhăn vị lo cho nhỏ cái lao vào năm học tập mới.

 Trong phút chốc giao ngày hạ sang thu, đất trời thiên nhiên như vẫn “trở mình” một phương pháp duyên dáng. Trung ương hồn con người như cũng “lột xác” dịu nhàng. Và tôi hy vọng lắm thu ơi, mau mang đến đây đi thu:

Thu cho đây! Chừ, new nói răng?

Chừ đây, bi tráng giận biết bao ngăn?

Tìm cho hầu như cánh hoa đang rụng

Tôi tìm trong hoa chút nhan sắc tàn!...

(Thu - giữ Trong Lư)

Cảm nghĩ về về vạn vật thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc chuyển mùa - bài xích văn mẫu số 4

“Hạ tạ từ lúc tháng chín vừa sang

Thu xẻn lẻn như một thiếu phụ thiếu nữ

Mùa lại hẹn trở về bên trên lối cũ…”

 Một khúc giao mùa ngân vang, một ít xôn xao kỉ niệm, một khung trời mơ ước tuổi học tập trò. Thu thanh lịch với bao điều thú vị, thu ứ đọng trong đôi mắt ai là niềm vui, niềm háo hức, thu ứ đọng trong mắt ai là nỗi muộn phiền, lo toan, trăn trở, thu ứ đọng trong mắt ai là chút vương vít kí ức, là nỗi lưu giữ một phút giây giao mùa…

 Một nhanh chóng mai thức dậy, không hề thấy nắng tinh nghịch lọt qua khe cửa, trốn tìm trong số những “hòn bi ve trong veo” ứ trên cành lá, không hề thấy thai trời xanh rì gợn mây. Form trời của một ngày new trắng xoá một color của sương. Sương tạo cho những ngôi nhà, đa số khóm tre lào xào lá tương tự như nơi ngơi nghỉ của ông tiên, ông bụt trong những câu chuỵện cổ tích đầy màu sắc huyền bí. Sương có lại cảm hứng êm ái, quyến rũ và mềm mại trong mắt. Sương làm khung hình run lên vị lạnh. Cơn gió đầu mùa khẽ mơn man dịu qua làn da nóng áp, một cảm xúc se giá thật cực nhọc tả. Hình như thu đã lướt qua, cực kỳ gần…Phải rồi, hạ đang đưa đi những chùm ổi trĩu quả thơm lừng, rất nhiều chùm hoa phượng vĩ đỏ rực rộn ràng tiếng ve…bao thức trái ngon hạ mang cất như để dành mùa sau. Gió rét đầu mùa chỉ hơi khiến cho lòng tôi se lại. Những nỗi nhớ từ vào tiềm thức ồ ạt ùa về. Nhớ mùa hè với những chuyến đi đầy ngã ích. Nhớ những bé đường thành phố hà nội thơm mùi hương cốm làng mạc Vòng – loại thức quà riêng lẻ của khu đất nước, sở hữu trong nó hương vị mộc mạc, giản dị, trong lành của đồng quê nội cỏ An Nam. Nhớ tuyến đường từ Tiên Yên mang đến thị làng mạc Móng chiếc mà gợi ý viên phượt gọi là “đặc sản” bởi cái ngoằn nghoèo, quanh teo của con đường một mặt là núi, một mặt là vực. Nhớ những con đường ở trung quốc nhiều làn xe cộ và không tồn tại bụi lại ít gặp ở Việt Nam… và nhớ rất nhiều kỉ niệm đẹp mắt của tuổi học tập trò. Ghi nhớ ngày tựu trường thời gian trước còn vui chúng ta vui bè, vô tư hồn nhiên thì giờ các bạn mới thầy new với bao bỡ ngỡ, vừa kỳ lạ vừa quen. Thời khắc chuyển mùa bên cạnh đó đang đến, cái biến đổi thất hay của thời tiết hệt như tính khí của mấy cô cậu học tập trò. Hạ không phải đã qua, thu không hẳn đã sang, loại chùng chình nửa làm việc nửa đi ấy lại đó là cơ hội cho những cơn mưa ngâu. Bà mẹ tôi kể rất lâu rồi Ông Ngâu, Bà Ngâu là hai vợ ông chồng nhưng ông trời quán triệt họ nghỉ ngơi với nhau mà bắt buộc cách xa nhì phương trời. Hằng năm, chỉ có dịp này nhì ông bà mới được chạm chán nhau. Ông trời bắc ước vồng nhằm họ được thấy nhau. Tình vợ ck khiến ông Ngâu, bà Ngâu mừng tủi nhưng khóc, vừa vui mừng vì niềm hạnh phúc tràn đầy. Chính vì thế mà ngày tiết trởi vẫn nắng lại đổ mưa, sau cơn mưa, mong vồng lại hiện lên bừng sáng sủa như nói lên thú vui hân hoan của hai vợ ông chồng Ngâu. Tên mưa Ngâu tất cả từ đó. Đối cùng với tôi, mưa ngâu cực kỳ đặc biệt, bởi mẩu truyện kể về nó y như một thần thoại, giống như một hình tượng của đều giọt nước mắt hạnh phúc, của khát khao tình yêu song lứa.

 Thu đến mà ko ồn ào, náo nhiệt độ như hạ, không tràn trề sức sống như xuân, không lạnh lùng, hà khắc như đông. Thu nữ tính và nhân từ hoà như một cô gái đang lao vào tuổi trưởng thành không còn rất nhiều ngây thơ, ngốc dột. Thời xung khắc giao mùa vướng lại trong con mắt trẻ con thơ là niềm hào hứng tới trường, được học hành vui chơi, còn lại trong đôi mắt tôi và các bạn là nụ cười được gặp gỡ lại nhau sau một ngày hè nghỉ ngơi đầy thú vị, vướng lại trong mắt mỗi chúng ta những cảm hứng diệu kì và tinh tế và sắc sảo về thiên nhiên. Dẫu vậy thời tự khắc giao mùa lại nhằm lại cho những người cha, người chị em nỗi lo toan, trăn trở về ngày tựu ngôi trường của bé trẻ. Đó là dấu chân chim vị trí khoé mắt phụ vương nhọc nhằn từng giờ nuôi con nạp năng lượng học, là mái tóc bạc đãi trên đầu mẹ lo nghĩ từng ngày để nhỏ khôn béo thành người. Đừng khi nào nghĩ rằng, cha mẹ chỉ lao rượu cồn vì cuộc sống đời thường mưu sinh, vì địa vị hay danh lợi, chi phí bạc. Bố mẹ vẫn ngày đêm lo ngại cho con. Dù thân phụ bạn là 1 người thợ phu hồ nước hay bà mẹ bạn là một trong những người bán hàng rong, dù họ bao gồm là gì thì chúng ta vẫn luôn luôn là người che chở, nuôi nấng bạn, cho chính mình một cuộc sống, cho mình một năm học bắt đầu với tương đối đầy đủ sách bút. Do thế, đừng lúc nào để bố mẹ buồn nghe chúng ta ?... Trong loại se lạnh kế bên trời, mặc cái áo mẹ mua tôi thấy huyết trời thu thật ấm áp, nhưng chúng ta có biết còn bao sinh linh bé dại bé đang không có áo mặc, song vai vẫn run lên vày lạnh – chúng là đa số đứa trẻ con mồ côi, bị quăng quật rơi ra phía bên ngoài lề xóm hội. Tôi đề nghị cảm thấy niềm hạnh phúc vì bản thân được mang lại trường, vì tất cả biết bao đứa trẻ em mơ ước điều này mà ko được. Giá như trong giây phút giao mùa, tôi gồm một điều mong thì tôi mong sao đứa con trẻ nào cũng được đi học để cảm nhận thú vui tới trường, để tình các bạn sẽ sưởi nóng cho số đông tâm hồn lạnh ngắt và non nớt ấy.

 Thời tự khắc giao mùa thật đẹp, giữa những giây phút tuyệt vời và hoàn hảo nhất này, tôi thấy mình ngoài ra đang mập lên. Tôi thấy thương phụ vương những ngày yêu cầu làm ca đêm, chiếc se giá buốt của gió buổi ngày thì đêm về lạnh cấp bội, thời tiết giao mùa khiến phụ vương tôi mức độ khoẻ giảm đi nhiều. Tôi thấy thương người mẹ phải làm việc suốt ngày, mẹ hay căng thẳng mệt mỏi mà có lúc vô trọng tâm tôi chẳng hỏi han lấy một lời. Tôi thương nhiều lắm sự vất vả của bố mẹ vì tôi. Tôi thấy mình yêu cầu phải cố gắng học tập nhằm không phụ công thân phụ mẹ. Hãy thuộc nói: Xin bố mẹ hãy tin tưởng vào con!

 Thiên nhiên cùng đời sinh sống con bạn trong thời khắc chuyển mùa sang thu thật nhẹ nhàng, nó giống như một cơn gió lướt qua vai trung phong hồn mang theo lá kim cương rơi đầy hiên cùng rơi đầy bên trên những tuyến đường tới lớp, sở hữu theo khung trời thu trong veo như cao hơn, nước thu trong veo như sâu hơn, mang theo ngày khai trường lấp lánh lung linh niềm vui. Trong cuộc sống hối hả từng ngày, một ít cảm thừa nhận về khoảnh khắc giao mùa cũng khiến tôi và các bạn thấy cuộc sống thật xuất xắc vời.

“Cuối con phố ta gõ cửa mùa thu

Xin mượn khúc dịu dàng êm ả ru kí ức

Để ngày mai sống với gì là thực

Để thấy yêu rộng mỗi khúc giao mùa…”

Cảm suy nghĩ về vạn vật thiên nhiên và đời sống của con bạn trong thời khắc chuyển mùa - bài xích văn mẫu mã số 5

 Một khúc giao mùa ngân vang, một chút ít xôn xao kỉ niệm, một form trời mong ước tuổi học tập trò. Thu thanh lịch với bao điều thú vị, thu ứ trong mắt ai là niềm vui, niềm háo hức, thu đọng trong mắt ai là nỗi muộn phiền, lo toan, trăn trở, thu ứ đọng trong mắt ai là chút vương vấn kí ức, là nỗi ghi nhớ một chốc lát giao mùa…

 Một sớm mai thức dậy, không hề thấy nắng và nóng tinh nghịch lọt qua khe cửa, trốn tìm giữa những “hòn bi ve trong veo” ứ trên cành lá, không hề thấy bầu trời xanh xao gợn mây. Size trời của một ngày bắt đầu trắng xoá một màu của sương. Sương khiến cho những ngôi nhà, đa số khóm tre xào xạc lá tựa như nơi ở của ông tiên, ông bụt trong các câu chuỵện cổ tích đầy color huyền bí. Sương với lại cảm xúc êm ái, quyến rũ và mềm mại trong mắt. Sương làm khung hình run lên bởi vì lạnh. Cơn gió đầu mùa khẽ mơn man nhẹ qua làn da nóng áp, một cảm xúc se giá buốt thật khó tả. Trong khi thu sẽ lướt qua, siêu gần…Phải rồi, hạ đang mang theo những chùm ổi trĩu quả thơm lừng, phần nhiều chùm hoa phượng vĩ đỏ rực rộn rã tiếng ve…bao thức trái ngon hạ mang chứa như để dành mùa sau. Gió giá buốt đầu mùa chỉ hơi khiến cho lòng tôi se lại. Gần như nỗi nhớ từ trong tiềm thức ào ạt ùa về. Nhớ ngày hè với những chuyến hành trình đầy xẻ ích. Lưu giữ những bé đường thủ đô thơm mùi cốm xóm Vòng – mẫu thức quà cá biệt của đất nước, mang trong nó mùi vị mộc mạc, giản dị, trong mát của đồng quê nội cỏ An Nam. Nhớ con phố từ Tiên Yên đến thị thôn Móng cái mà giải đáp viên du lịch gọi là “đặc sản” vày cái ngoằn nghoèo, quanh co của mặt đường một mặt là núi, một mặt là vực. Nhớ những tuyến đường ở trung hoa nhiều làn xe pháo và không tồn tại bụi lại ít gặp mặt ở Việt Nam… và nhớ rất nhiều kỉ niệm đẹp mắt của tuổi học tập trò. Ghi nhớ ngày tựu trường năm ngoái còn vui chúng ta vui bè, vô bốn hồn nhiên thì giờ chúng ta mới thầy bắt đầu với bao bỡ ngỡ, vừa kỳ lạ vừa quen. Thời khắc đưa mùa bên cạnh đó đang đến, cái biến đổi thất hay của thời tiết y như tính khí của mấy cô cậu học tập trò. Hạ không phải đã qua, thu không hẳn đã sang, loại chùng chình nửa làm việc nửa đi ấy lại chính là cơ hội đến những trận mưa ngâu. Mẹ tôi kể thời xưa Ông Ngâu, Bà Ngâu là nhì vợ ông chồng nhưng ông trời không cho họ làm việc với nhau mà phải cách xa hai phương trời. Hằng năm, chỉ tất cả dịp này hai ông bà mới được gặp mặt nhau. Ông trời bắc ước vồng nhằm họ được thấy nhau. Tình vợ ông chồng khiến ông Ngâu, bà Ngâu mừng tủi nhưng mà khóc, vừa vui miệng vì niềm hạnh phúc tràn đầy. Vì thế mà máu trởi đã nắng lại đổ mưa, sau cơn mưa, cầu vồng lại hiện lên bừng sáng sủa như nói lên niềm vui hân hoan của nhì vợ ông xã Ngâu. Thương hiệu mưa Ngâu gồm từ đó. Đối với tôi, mưa ngâu khôn cùng đặc biệt, bởi mẩu truyện kể về nó giống như một thần thoại, y hệt như một biểu tượng của hồ hết giọt nước mắt hạnh phúc, của ước mơ tình yêu đôi lứa.

 Thu đến mà ko ồn ào, náo nhiệt độ như hạ, ko tràn trề sức sinh sống như xuân, ko lạnh lùng, hà khắc như đông. Thu êm ả dịu dàng và hiền đức hoà như một cô gái đang bước vào tuổi trưởng thành và cứng cáp không còn vô số ngây thơ, đần độn dột. Thời khắc giao mùa để lại trong con mắt trẻ em thơ là niềm hào hứng tới trường, được học tập vui chơi, giữ lại trong đôi mắt tôi và bạn là thú vui được chạm chán lại nhau sau một ngày hè nghỉ ngơi đầy thú vị, để lại trong đôi mắt mỗi chúng ta những xúc cảm diệu kì và tinh tế về thiên nhiên. Tuy vậy thời tương khắc giao mùa lại nhằm lại cho những người cha, người bà bầu nỗi lo toan, trăn trở về ngày tựu ngôi trường của bé trẻ. Đó là vết chân chim khu vực khoé mắt cha nhọc nhằn từng ngày nuôi con ăn uống học, là mái tóc bạc bẽo trên đầu bà mẹ lo nghĩ từng giờ để bé khôn mập thành người. Đừng bao giờ nghĩ rằng, phụ huynh chỉ lao động vì cuộc sống mưu sinh, vì địa vị hay danh lợi, chi phí bạc. Cha mẹ vẫn ngày đêm lo ngại cho con. Dù cha bạn là một trong người thợ phu hồ nước hay bà mẹ bạn là 1 trong người bán hàng rong, dù họ có là gì thì chúng ta vẫn luôn luôn là bạn che chở, nuôi nấng bạn, cho chính mình một cuộc sống, cho mình một năm học new với không thiếu sách bút. Do thế, đừng khi nào để phụ huynh buồn nghe chúng ta ?... Trong mẫu se lạnh bên cạnh trời, mặc dòng áo bà mẹ mua tôi thấy máu trời thu thật nóng áp, nhưng chúng ta có biết còn bao sinh linh nhỏ dại bé đang không có áo mặc, đôi vai vẫn run lên do lạnh – bọn chúng là hầu như đứa trẻ con mồ côi, bị bỏ rơi ra bên ngoài lề làng mạc hội. Tôi đề nghị cảm thấy hạnh phúc vì mình được mang đến trường, vì bao gồm biết bao đứa con trẻ mơ ước điều ấy mà không được. Giá chỉ như trong giây phút giao mùa, tôi gồm một điều mong thì tôi ước sao đứa trẻ em nào cũng khá được đi học nhằm cảm nhận niềm vui tới trường, để tình bạn sẽ sưởi ấm cho đông đảo tâm hồn lạnh ngắt và trẻ trung ấy.

Xem thêm: Giải Mã Giấc Mơ Thấy Rắn Màu Đen Đánh Con Rắn Màu Đen Là Rắn Gì

 Thời khắc giao mùa thiệt đẹp, trong những giây phút hoàn hảo và tuyệt vời nhất này, tôi thấy mình bên cạnh đó đang khủng lên. Tôi thấy thương cha những ngày đề xuất làm ca đêm, loại se lạnh của gió ban ngày thì đêm về lạnh cấp bội, khí hậu giao mùa khiến thân phụ tôi sức khoẻ sụt giảm nhiều. Tôi thấy thương bà mẹ phải thao tác làm việc suốt ngày, chị em hay căng thẳng mệt mỏi mà có những lúc vô chổ chính giữa tôi chẳng hỏi han mang một lời. Tôi thương nhiều lắm sự vất vả của cha mẹ vì tôi. Tôi thấy mình đề nghị phải nỗ lực học tập để không phụ công phụ vương mẹ. Hãy cùng nói: Xin phụ huynh hãy tin cẩn vào con!

 ---/---

Trên đó là một số bài xích văn cảm nghĩ về vạn vật thiên nhiên và đời sống của con bạn trong thời khắc giao mùa được soạn với mục tiêu giúp những em học viên tham khảo và bổ sung cập nhật vốn tự để có thể tự làm cho bài tốt hơn. Các em cũng đều có thể đọc thêm seri Văn mẫu mã lớp 10 tốt khác trên nasaconstellation.com. Mọi chủ kiến đóng góp của em là gốc rễ giúp cửa hàng chúng tôi tự hoàn thiện và nâng cấp chất lượng những bài viết.