CHƯƠNG 64

Kỳ thi thời điểm cuối kỳ đến khôn xiết nhanh, lại một lần tiếp nữa được ngồi trong phòng thi ở độc nhất Trung Văn Hoa, Đào Khê cảm thấy lần này bạn dạng thân còn phát huy xuất sắc hơn so với lần thi thân kỳ, lòng tin ổn định năng lực ổn định.

Bạn đang xem: Mặt trăng đến bên em

Hôm thi xong, Dương Tranh Minh đón cậu về đơn vị ông bà ngoại. Bà ngoại quan trọng làm mang đến cậu một bàn thức ăn uống rất thịnh soạn, anh chị em cùng nhau sum họp ăn dở cơm chúc mừng cậu thi thời điểm cuối kỳ xong, đón nhận kỳ nghỉ ngơi đông.

Ba ngày sau thời điểm thi dứt thì có thành tích. Đào Khê tự hạng 42 thi thời điểm giữa kỳ vọt lên hạng 21, trừ Lâm Khâm Hòa sét tiến công vẫn bất tỉnh ở hạng tuyệt nhất ra, thành tích này khiến học sinh lớp 1 bị đả kích rất lớn. Dù sao đó cũng chỉ là một học viên đến từ thị trấn Thanh Thủy bắt đầu chuyển mang lại đây học tập nửa năm, ấy rứa mà suýt chút nữa còn lọt vào top 20, nếm nếm thêm chút thời hạn nữa chẳng phải hy vọng sóng vai lân cận Lâm Khâm Hòa luôn luôn sao?

Đào Khê khá ưa thích với các kết quả này của mình, tuy nhiên còn còn chưa kịp ăn mừng một phen cùng với Lâm Khâm Hòa thì lại bị Dương Tranh Minh đón về đơn vị ông bà ngoại. Bà ngoại còn khiến cho một mâm bự chiêu đãi, chúc mừng cậu thi thời điểm cuối kỳ đạt tiến bộ lớn. Đang ngồi ăn, cha người mập còn gắng phiên nhau tặng kèm phần thưởng khuyến khích cậu đang vượt ải thi cuối kỳ thành công. Đào Khê cũng không khách hàng sáo nhưng nhận hết, còn làm việc lại một hôm ở nhà ông bà ngoại.

Cậu biết, những người dân thân của cậu đang nỗ lực xây dựng một gia đình vì cậu, chắc hẳn rằng tình cảm mái ấm gia đình giống giống như các hạt cat được tích góp lâu ngày nhằm xây thành tháp, từng bữa cơm là thứ gắn kết mọi người lại với nhau.

Ngày hôm sau, Đào Khê ôm một đụn quà khuyến mãi ngay về nhà đất của cậu và Lâm Khâm Hòa. Đối cùng với chuyện cậu ở bình thường với Lâm Khâm Hòa, hai ông bà cũng không nói gì, có lẽ Dương Tranh Minh đã nói trước với lũ họ, chỉ là chần chờ nói cầm cố nào.

Lúc cậu về nhà, Lâm Khâm Hòa cũng vừa tự viện điều chăm sóc thăm La Chinh Âm trở về.

“Cô La đang khỏe hơn chưa?” Đào Khê ngồi khoanh chân bên trên thảm, ôm một hộp quà, hỏi Lâm Khâm Hòa đã ngồi trên ghế salon.

Lâm Khâm Hòa đưa dòng kéo bên trên bàn trà mang lại Đào Khê, nói: “Đã hơi hơn rồi, ngày mai hoàn toàn có thể xuất viện.”

Đào Khê nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, cậu núm kéo giảm dải ruy-băng trên vỏ hộp quà, đùng một phát nghe thấy Lâm Khâm Hòa nói: “Ngày mai mẹ anh muốn gặp mặt em.”

“Được, em cũng định mang đến thăm bà bầu anh.” Đào Khê buông cây kéo trong tay nhìn Lâm Khâm Hòa, sắc đẹp mặt anh trầm tĩnh nhưng lại cậu tìm ra sự ngần ngừ trong mắt anh.

Đào Khê nhích lại ngay sát Lâm Khâm Hòa, tì cằm mình lên đầu gối anh, ngửa đầu lên hỏi: “Có yêu cầu anh đang lo lắng điều gì không?”

Lâm Khâm Hòa chú ý vào mắt Đào Khê, cần sử dụng ngón cái vuốt ve lông mi với đuôi mắt cậu, thấp giọng nói: “Không tất cả gì.”

Đào Khê cảm xúc đuôi mắt tương đối ngứa bèn cấp tốc nhảu chớp mắt mấy cái, lông nheo sượt qua ngón tay Lâm Khâm Hòa, tay anh gấp rút rời đi.

Thật ra cậu biết Lâm Khâm Hòa đang lo ngại điều gì, cậu mong đến gặp gỡ La Chinh Âm cũng vì mong muốn kiểm triệu chứng một suy đoán của mình, nói với La Chinh Âm vài lời.

Hôm sau, Đào Khê download ít xoàn đến thăm hỏi tặng quà sức khỏe, theo Lâm Khâm Hòa đến biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của La Chinh Âm. Vị trí này cũng từng là nơi Lâm Khâm Hòa với Dương Đa Lạc sống cùng nhau.

Bên trong biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang được tô điểm ngập tràn tương đối thở thẩm mỹ và nghệ thuật nhưng trông rất trống trải. Thứ thứ nhất Đào Khê nhìn thấy đó là một tranh ảnh sơn dầu treo bên trên vách tường trong phòng khách. Trong tranh là một thanh nữ mặc áo váy trắng, cô ngồi thân một cánh đồng hoa tím, hai con mắt cười ngây thơ cơ mà thâm tình.

Đào Khê thừa nhận ra, đó là bức trường đoản cú hoạ của Phương Tuệ bà mẹ cậu.

Hộ lý chăm lo La Chinh Âm đi xuống, nói cùng với Đào Khê: “Phu nhân vừa bắt đầu tỉnh, mời cậu đi lên.”

Lâm Khâm Hòa nói với cậu: “Anh chờ em sống phòng khách.” Anh biết La Chinh Âm muốn thủ thỉ riêng với Đào Khê.

Đào Khê gật đầu, vừa ước ao xoay fan đi, Lâm Khâm Hòa giữ cổ tay cậu, dặn dò: “Nếu tâm lý của bà ấy không ổn thì gọi anh lên.”

Đào Khê đồng ý, đi theo hộ lý lên tầng hai. Trê tuyến phố cậu phát hiện nay ra, không chỉ có bức tranh dưới phòng khách mà toàn thể biệt thự đều có khá nhiều dấu dấu của Phương Tuệ, nào là hình, nào là tranh đánh dầu, thậm chí là cả hầu như di thiết bị khi Phương Tuệ còn sống.

Cửa chống mở ra, Đào Khê còn chưa vào đã ngửi thấy mùi hương thuốc thoang thoảng.

Rèm cửa sổ vừa dày vừa nặng không mở, chỉ bao gồm một chân đèn sáng sủa một góc phòng. Trong ánh sáng mờ tối, Đào Khê bắt gặp La Chinh Âm vẫn dựa lên đầu giường, suýt chút nữa không phân biệt được fan nghệ sĩ dương núm xinh đẹp tao nhã kia.

La Chinh Âm trông khôn xiết yếu ớt, dung nhan mặt tái nhợt ốm yếu, song mắt bi ai sau khi thấy được cậu đến thì thoáng sáng lên, khó khăn nở nụ cười, nói: “Đào Khê, qua phía trên ngồi đi.”

Đào Khê lễ phép nói một câu “Chào cô La”, ngồi xuống ghế cạnh nệm La Chinh Âm.

La Chinh Âm không mở miệng nói chuyện, cô chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú cậu thiếu niên trước mặt, trong đôi mắt trống rỗng như được sản phẩm gì lấp đầy.

Đào Khê bị La Chinh Âm quan lại sát buộc phải hơi mất từ nhiên, cậu ao ước nói gì đó để phá tan vỡ sự im lặng nhưng bỗng nhiên thấy La Chinh Âm rơi nước mắt, đau buồn không tiếng động.

Cậu tá hỏa lấy khăn giấy đưa mang đến La Chinh Âm mà lại cô không nhận. Cô đem tay bịt mặt, khẽ rơi lệ, hình như nước mắt làm cách nào thì cũng không thể ngừng chảy, mãi dịp sau mới nói với cậu: “Xin lỗi, bệnh tình của cô vẫn chưa phục hồi hẳn, có thời điểm sẽ không kiểm soát và điều hành được cảm xúc.”

Đào Khê nói không sao, cậu biết bệnh trầm cảm của La Chinh Âm rất rất lớn nhưng không biết nên răn dạy nhủ khích lệ cô nuốm nào.

Sau khi khóc xong, dường như La Chinh Âm đã bình tĩnh hơn. Cô lại ngước đầu quan sát Đào Khê, nhìn để ý một hồi thì mỉm mỉm cười nói: “Cháu thật như là A Tuệ.”

Đào Khê dè dặt hỏi: “Mẹ con cháu là người thế nào ạ?”

Ánh mắt La Chinh Âm vẫn rơi lên gương mặt cậu, tương tự xuyên thấu qua cậu để nhìn một bạn đã mất quá nhiều năm. Cô nói cách trở rất nhiều chuyện, đa phần là những chuyện cô với Phương Tuệ cùng cả nhà lớn lên trường đoản cú nhỏ. Có lẽ khoảng thời hạn ấy siêu vui vẻ hạnh phúc, bởi vì lúc La Chinh Âm kể, gương mặt luôn ủ dột vẫn ánh lên nụ cười tươi tắn.

Đào Khê nghe siêu nghiêm túc, xác nhận suy đoán của phiên bản thân. Đúng là La Chinh Âm thích hợp Phương Tuệ, giống như cậu và Lâm Khâm Hòa ham mê nhau vậy.

Chỉ là lúc La Chinh Âm nhắc đến chuyện Phương Tuệ sở hữu thai, cảm giác đột nhiên mất kiểm soát. Cô lại bụm phương diện khóc tiếp, nước đôi mắt tràn xuống qua những kẽ ngón tay, y như một kẻ sám hối đang quỳ rạp xuống nền đất.

Đào Khê luýnh quýnh an ủi, La Chinh Âm bất chợt túm tay cậu, y hệt như một người đang chìm ngập trong nước gắt gao giữ chặt tấm ván, liên tiếp nói “Xin lỗi”.

“Cô La, cô không tồn tại lỗi cùng với cháu.” Đào Khê nhíu mày, bàn tay hiện nay đang bị túm của cậu có hơi đau.

Nhưng La Chinh Âm vẫn rung lắc đầu, siết chặt tay Đào Khê như cũ, tiếng nói không mạch lạc, vừa khóc vừa nói: “Không, là cô có lỗi cùng với A Tuệ, là cô tất cả lỗi với nhỏ của A Tuệ, là cô sai. Đào Khê, xin lỗi, xin lỗi…”

Đào Khê quan sát La Chinh Âm đang đắm chìm trong tâm địa trạng đau khổ, trong lòng thật sự rất khó chịu. Vất vả lắm new chờ cảm hứng của cô bình tĩnh lại, cậu đã định chuyển đề tài để phân tán sự chăm chú của La Chinh Âm nhưng bất chợt La Chinh Âm ngấc đầu quan sát cậu, trong hai con mắt ngập nước lóe lên ánh sáng, tương tự như cuối cùng đã kiếm tìm được phương pháp để cứu rỗi cuộc đời mình, cô hơi kích đụng nói:

“Đào Khê, cô vẫn bù đắp thật xuất sắc cho con, cô cũng trở thành bù đắp mười mấy năm cô thiếu nợ con, con có thể coi cô là bà mẹ được không? Được không con?”

Cô gần như khẩn cầu nhìn Đào Khê, tựa như chỉ việc Đào Khê ko đồng ý, cô sẽ suy sụp ngay lập tức.

Trong lòng Đào Khê chỉ với lại sự thở dài nặng nề, đối với La Chinh Âm cơ mà nói, chỉ có đứa con của Phương Tuệ mới hoàn toàn có thể cứu rỗi cô ngoài sự tuyệt vọng và áy náy. Fan ấy đã từng có lần là Dương Đa Lạc, hiện nay là cậu.

Cậu nhấp lên xuống đầu, không đáp ứng La Chinh Âm mà nỗ lực dùng giọng điệu thanh thanh nhất nói với cô:

“Cô La, cháu biết cô vì bà mẹ cháu buộc phải cảm thấy mắc nợ cháu.” Cậu hơi dừng lại rồi tiếp tục nói: “Nhưng fan cô thiếu thốn nợ chưa phải cháu, cháu cũng ko phải nam nhi cô.”

Có lẽ La Chinh Âm vẫn chưa hiểu ý cậu, nôn nả nói: “Không sao cả, cô vẫn coi con là đàn ông mình, nhỏ của A Tuệ cũng là nhỏ của cô.”

Không biết cô nghĩ cho điều gì mà lại càng cố chặt tay Đào Khê hơn, cực khổ van nài: “Đào Khê, bé chuyển tới đây ở đi. Bé sống thuộc Khâm Hòa ở đây, con hoàn toàn có thể coi nó là anh trai con, chúng ta đều là người thân trong gia đình của con, nó cùng cô sẽ cùng âu yếm quan chổ chính giữa con, được không?”

Đào Khê nhìn tín đồ phụ nữ nhỏ yếu tái nhợt trước mặt, tình cờ cảm thấy khôn xiết xót xa. Cậu ko trả lời thắc mắc của La Chinh Âm mà lại chỉ khẽ hỏi:

“Cô La, đối với cô Khâm Hòa là gì?”

La Chinh Âm ngạc nhiên nhìn cậu, chắc hẳn rằng vẫn chưa hiểu lời cậu nói.

Đào Khê hít sâu một hơi, sau khi chần chờ vẫn đưa ra quyết định nói suy nghĩ của bản thân với La Chinh Âm:

“Khâm Hòa là đàn ông cô, y như cháu là nhỏ của chị em cháu vậy. Cô đừng nên kéo nhiều năm tình cảm của bản thân mình với bà bầu cháu, cũng không cần thiết phải bù đắp mang đến cháu. Người cần sự bù đắp của cô ý trong mười mấy năm qua không hẳn cháu mà là Khâm Hòa, cô gọi không?”

Cậu nhìn để ý La Chinh Âm, đôi mắt của La Chinh Âm buổi tối đi, bàn tay đang cầm cố chặt tay cậu bỗng dưng run rẩy, y hệt như chạm nên thứ gì sắc bén nhưng mà rụt về.

Đào Khê biết La Chinh Âm sẽ trốn tránh vấn đề này, cậu nắm lại bàn tay lạnh buốt của cô, tải nhiệt độ ấm áp của tay bản thân sang tay cô, chú ý vào đôi mắt La Chinh Âm thong thả nói:

“Cô là người bạn bè nhất của người mẹ cháu, bà bầu ở bên trên trời độc nhất định không muốn thấy cô đã áy náy cả đời bởi mẹ. Người mẹ cháu hy vọng cô có mái ấm gia đình hạnh phúc, sống sung sướng vì bản thân hơn, y như trước đây cô và bà bầu từng ở với mọi người trong nhà vậy.”

Nghe được câu này, trong cổ họng La Chinh Âm nghẹn ngào, cô cúi thấp đầu, từng giọt nước đôi mắt rơi xuống chăn.

Cô nức nở nói: “Nhưng nhưng mà cô ko thể…”

Không thể nào thoát ra khỏi sự giỏi vọng, chỉ hoàn toàn có thể ngày qua ngày sinh sống trong sự ân hận hận.

Đào Khê khe khẽ thở dài.

“Mẹ La.”

Bỗng dưng La Chinh Âm ngẩng đầu lên, hai con mắt mơ hồ, cô chớp đôi mắt mạnh, thấy đấng mày râu trai trước phương diện mình khẽ mỉm mỉm cười với mình, nói:

“Cảm ơn người mẹ đã nguyện ý làm chị em của con, chỉ là con hi vọng, con và Lâm Khâm Hòa vẫn cùng gồm một người bà bầu luôn mạnh bạo hạnh phúc, được ko mẹ?”

Ánh đèn vàng ấm áp của chân đèn chiếu sáng một góc giường, La Chinh Âm khóc không thành tiếng, một dịp lâu sau, sau cùng Đào Khê cũng nghe thấy cô trả lời: “Được.”

Cậu vẫn luôn nắm tay La Chinh Âm, mãi cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ lần nữa mới thoát khỏi phòng.

Đào Khê một mình đứng trên hành lang, tựa lên vách tường ngắm nhìn hình ảnh của Phương Tuệ bên trên tường.

Từ nhỏ tuổi Lâm Khâm Hòa đã luôn sống trong hoàn cảnh khắp nơi chỗ nào cũng hoài niệm Phương Tuệ, đương đầu với người chị em lúc nào trong mắt cũng chỉ có con trai của bạn khác, tất cả phải anh vẫn cảm thấy khinh ghét Phương Tuệ và nam nhi của cô không?

Nhưng cuối cùng, trò nghịch của số phận đã khiến anh và nam nhi chân thiết yếu của Phương Tuệ ở bên nhau.

Cậu không rõ cảm hứng trong lòng mình ráng nào, chỉ lưu giữ lại đầy đủ lời ông lão buôn bán hoành thánh nói với bản thân hôm ấy.

Tối hôm kia trong quầy chào bán hoành thánh, Đào Khê thừa lúc Lâm Khâm Hòa ra bên ngoài mua trang bị nướng đang hỏi lão Tôn chuyện Lâm Khâm Hòa vứt nhà đi năm sáu tuổi. Có lẽ rằng lão Tôn rất tin cẩn cậu nên không thể ngần xấu hổ kể mang lại cậu biết.

Hoàng hôn của một ngày rộng mười năm kia đây, một đứa trẻ có hình dạng xinh xắn lảo hòn đảo gần quầy hàng của ông. Ông trông nó xứng đáng thương nên người ta gọi đứa trẻ con vào ngồi trên băng ghế gỗ 1-1 sơ, nấu một bát hoành thánh cho cậu ranh mãnh ăn.

Rõ ràng cậu nhóc hết sức đói nhưng ăn uống rất chậm, vừa ăn uống vừa chú ý sang giao lộ đối diện, giống hệt như đang ngóng ai đó.

Lão Tôn không tồn tại khách, nhàn nhã rỗi không tồn tại việc gì làm bèn gác chéo chân hỏi đứa trẻ nguyên nhân lại một mình chạy ra đây, gồm phải biện hộ nhau với bố mẹ không.

Cậu nhóc rung lắc đầu, cúi đầu uống từng ngụm nước canh, ko nói lời nào.

Lão Tôn sẽ từng gặp nhiều thằng oắt con bướng bỉnh ôm đồm nhau với ba chị em rồi tuyên bố bỏ nhà đi, phần nhiều chưa đi quá được hai con phố đã than khóc tự xoay về, bèn răn dạy nhủ: “Thi phảng phất ba người mẹ có đánh cháu mắng cháu cũng vày muốn xuất sắc cho cháu thôi, mà lại mà chắc chắn bầy họ cực kỳ yêu yêu thương cháu.”

Cậu nhóc im thin thít một hồi, tiếp nối bình tĩnh nói: “Mẹ con cháu không say đắm cháu.”

Lúc cậu nói chuyện vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa bi lụy buồn, lão Tôn không ngoài ngẩn người, nói: “Làm gì có mẹ nào không thích nhỏ mình. Thằng bạn nhỏ, cháu đừng nghĩ thế, bây giờ mẹ cháu không tìm thấy cháu chắc chắn rằng sẽ rất lo ngại đó.”

Đứa trẻ ko nói gì nữa, lão Tôn đang nghĩ bao gồm nên báo cảnh sát không, đã định gọi điện thoại thì thấy con cháu gái ông phương diện đầy băn khoăn lo lắng chạy tới, vừa nhận thấy cậu bé nhỏ ngồi ăn hoành thánh mặt bàn gỗ thì thở phào dịu nhõm, hôm nay mới bao bọc lấy đứa trẻ vệ sinh nước mắt.

Hóa ra cô con cháu gái lão Tôn làm bảo mẫu mang lại một mái ấm gia đình ở khu vực cán bộ của trường Đại học, cậu nhỏ bé này là đàn ông gia đình kia. Lão Tôn không nhịn được hiếu kỳ hỏi thăm con cháu gái rốt cuộc bao gồm chuyện gì xảy ra.

Có lẽ sự ân oán trách vào lòng cuối cùng đã có thời cơ để đề cập lể, cô cháu gái lài nhài nói thường xuyên xấp xỉ hai mươi phút.

Nghe cô cháu gái kể, bà bầu cậu nhỏ nhắn này là một trong nghệ sĩ dương cầm, cô không sống trong biệt thự sang trọng mà cùng bé chuyển mang lại tòa nhà dành cho cán bộ Đại học cô sống lúc còn nhỏ, mướn cô cháu gái sống sát đó làm bảo mẫu.

Tòa bên cán cỗ đã cũ kỹ từ lâu. Giờ chiều hôm ấy cô con cháu gái ra bên ngoài mua đồ, dưới tầng gồm một hộ mái ấm gia đình bị chập điện nên xảy ra hỏa hoạn. Vậy lửa hối hả lan thẳng lên tầng trên, cũng may đã là buổi ngày nên không có rất nhiều cư dân sinh sống trong nhà, do vậy đã giải tán cực kỳ nhanh.

Lúc cô cháu gái trở về, xe cứu vãn hỏa và xe cứu giúp thương cũng vừa đến không lâu. Cô lo lắng tìm hai bà bầu con người thuê, nghe hàng xóm láng giềng nói vị phu nhân kia vẫn ôm con trai xuống, nhưng bởi thần kinh mệt mỏi nên hôn mê bất tỉnh.

Cô nhanh lẹ tìm ra được phu nhân trẻ tuổi sẽ hôn mê, trong tay cô ấy đang vắt chặt một bức tranh, y tá ngồi lân cận an ủi cậu nhỏ nhắn đang gào khóc.

Cô cháu gái vừa thở phào thì chợt phát chỉ ra cậu bé kia không phải đàn ông của gia chủ mà là đứa trẻ liên tục đến chơi tên Lạc Lạc. Trong nháy đôi mắt trái tim cô như bị treo lơ lửng, cũng không kịp đi hỏi mà cấp tốc chân chạy mang lại tìm bộ đội cứu hỏa hỏi xem có bao giờ tầng bốn còn bé xíu trai nào không xuống không.

Lính cứu vớt hỏa nhanh lẹ bế được một cậu bé xíu mặt lem nhem xuống, cô thấy đứa nhỏ xíu kia vừa khóc vừa nói với quân nhân cứu hỏa, chị em cháu với em trai cháu vẫn còn ở trên đó, mau cứu mẹ cháu với. Cô quay khía cạnh sang nơi khác, ko nhịn được rơi nước đôi mắt ngay lập tức.

“Cậu bé xíu ngủ trưa 1 mình trong phòng, bị sặc khói buộc phải tỉnh lại đi tìm kiếm mẹ, tưởng người mẹ và em trai cũng bị nhốt vào phòng giống như mình yêu cầu liều mạng đập cửa gọi mẹ. Ai ngờ lại biết mẹ mình đã bế đứa trẻ không giống xuống dưới, còn với theo bức ảnh vô ích, quên mất nhỏ ruột mình!”

Cô cháu gái không dám để trẻ em nghe thấy nên đỏ mắt nhỏ giọng oán thù trách cùng với lão Tôn: “Cháu cũng thiếu hiểu biết chị ấy nghĩ nạm nào, bình thường đã vô trọng điểm với con ruột của mình, lại còn coi nam nhi nhà người khác ví như bảo bối. Nghe nói chị ấy bị triệu chứng trầm cảm gì đó, dẫu vậy cho dù có mắc bệnh tâm lý, mặc dầu thằng bé mới theo chị ấy chưa được bao thọ thì chị ấy cũng không nên đối xử tệ như vậy với nó!”

Lão Tôn sắc đẹp mặt phức tạp nghe hoàn thành chỉ thở dài, cũng ko tiện xen vào chuyện nhà bạn ta có tác dụng gì. Ông nhìn cậu nhỏ xíu đang ôm bát canh bởi hai tay ngồi trong góc, tiếp cận hỏi: “Có muốn ăn nữa không? Ông làm cho cháu một chén bát hoành thánh nữa nhé?”

Đứa nhỏ bé lắc đầu, lễ phép nói: “Cảm ơn ông ạ, không phải đâu.”

Lão Tôn ngồi xổm xuống, xoa đầu đứa bé nhỏ một cái, sau khi để ý đến một thời điểm thì hòa ái nói cùng với cậu: “Khi bệnh tật sẽ gạt bỏ vài chuyện vào cuộc sống. Mẹ cháu bị bệnh buộc phải thi thoảng đã quên cháu, nhưng không phải là không thích cháu đâu.”

Đứa bé xíu rũ sản phẩm mi dài, ko lên tiếng.

Lão Tôn cũng thấy vì sao mình kiếm tìm quá gượng gạo gạo, mặc dù sao thông thường làm gì có bà mẹ nào quên mất con mình đâu. Ông quan sát đứa trẻ này mà trong tâm địa sao giận dữ quá, cân nhắc rồi liên tục nói:

“Hơn nữa trừ chị em cháu ra, đã vẫn còn không hề ít người khác say mê cháu.”

Lúc này cậu bé nhỏ mới ngước mắt lên nhìn ông, tráng lệ và trang nghiêm hỏi: “Sẽ thích con cháu nhất, giống như mẹ phù hợp em trai sao?”

Cậu bé xíu nói đến từ “nhất” thì tự giác dìm mạnh, rõ ràng rất để trung ương từ này, hệt như tất cả những đứa trẻ con khác, cái gì có muốn tốt nhất, béo nhất, những nhất.

Lão Tôn sửng sốt, tiếp nối nhận ra bạn em trai này có lẽ rằng là đứa trẻ con được bà bầu thằng nhỏ nhắn bế xuống, ông ko nhịn được hỏi: “Mẹ con cháu thích em trai, vậy con cháu ghét em trai sao?”

Cô con cháu gái ở ở kề bên liên tục nháy mắt, hình như rất bất mãn với câu hỏi có chút tàn khốc này của lão Tôn.

Đứa trẻ lặng ngắt một thời gian rồi thư thả lắc đầu: “Em trai có thể khiến bà mẹ vui vẻ, vì thế mẹ ưng ý em trai nhất.”

Trong lòng lão Tôn ngổn ngang cảm xúc, ông khẽ thở dài, bế thằng bé bỏng dậy khỏi băng ghế, nâng nó lên đỉnh đầu rồi mỉm cười, dùng giọng nói khoa trương dỗ dành riêng đứa trẻ:

“Không sao cả đứa bạn nhỏ, về sau sẽ mở ra người thích cháu nhất, nhất, nhất quả đât luôn!”

Đôi đôi mắt hổ phách của cậu nhỏ nhắn sáng rực lên, cậu hỏi nhỏ: “Vậy lúc nào sẽ xuất hiện?”

“Chờ cháu cứng cáp là tất cả thôi.” Lão Tôn cười ha hả nói, bao gồm ông cũng có thể có cháu trai, bình thường rất giỏi pha trò chọc thằng nhỏ xíu cười.

Cháu gái ở ở kề bên không nhịn được trách móc: “Bác à, nó còn nhỏ dại như thế, đừng có nói phần đông thứ này.”

Nhưng rõ ràng đứa nhỏ nhắn đã được lão Tôn chọc cười đề xuất đã vui vẻ hơn nhiều.

Cuối thuộc lão Tôn dõi theo cô con cháu gái nắm tay đứa trẻ tách đi.

Sau đó mái ấm gia đình cậu bé nhỏ chuyển ngoài tòa bên cán bộ, cô con cháu gái cũng không làm bảo mẫu ở trong nhà vị phu nhân kia nữa, chỉ nên thi thoảng mỗi lúc nhắc mang lại cậu nhỏ bé xinh xắn ấy sẽ lo lắng thằng bé chịu tủi thân vào gia đình.

Lão Tôn không ngờ, vậy mà sau đây cậu bé đó vẫn thi phảng phất tạt qua chỗ ông ăn một chén hoành thánh. Cậu không còn hỏi những thắc mắc trẻ con nữa, vẫn luôn đi một mình, thỉnh thoảng còn mang đến hai phần hoành thánh nữa.

Lúc ấy Đào Khê nghe lão Tôn đề cập xong, vành mắt tương đối đỏ lên.

Cậu vẫn luôn mơ hồ nhận thấy sự coi trọng quá đáng nhưng La Chinh Âm giành riêng cho Dương Đa Lạc, đối với Lâm Khâm Hòa thì luôn luôn khách sáo giá nhạt, nhưng trước đó chưa từng nghĩ cho từ bé dại Lâm Khâm Hòa đi theo La Chinh Âm lại bị đối xử như vậy.

Cậu biết La Chinh Âm là vì mắc hội chứng trầm cảm, dù thế vẫn ko tài nào đọc được.

Cũng không đủ can đảm tưởng tượng, nếu như thưở nhỏ tuổi cuộc sống của cậu luôn quanh quẩn kề bên Lâm Khâm Hòa, tất cả phải cậu sẽ trọn vẹn cướp đi tình thân của người mẹ vốn dĩ bắt buộc thuộc về Lâm Khâm Hòa không?

Trước sự cưng chiều chiều bỏ mặc của những người thân bao phủ mình, liệu cậu bao gồm thật sự sẽ không còn trở thành người hệt như Dương Đa Lạc không?

Đào Khê hoàn toàn không dám nghĩ tới các điều này, cậu vỗ tay lên mặt, kiểm soát và điều chỉnh lại biểu cảm, trọng điểm trạng hỗn loạn trở xuống tầng. Từ trên bậc thang cậu vẫn thấy Lâm Khâm Hòa đang 1 mình chờ cậu bên dưới phòng khách. Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngước đầu lên quan sát cậu, mỉm cười cợt dịu dàng.

Khoảnh khắc ấy Đào Khê như thấy được cảnh tượng tương đối nhiều năm về trước, đứa trẻ sinh sống quầy hoành thánh chờ chị em đến đón mình, thốt nhiên mũi cậu đau xót. Đào Khê cách nhanh cho tới trước mặt Lâm Khâm Hòa, cụ lấy tay anh siết thật chặt vào tay mình.

Lâm Khâm Hòa nhận ra tâm trạng của Đào Khê, anh khá cúi fan xuống, chú ý vào đôi mắt cậu khẽ hỏi: “Sao thế? bà bầu anh nói gì cùng với em sao?”

Đào Khê ko nói gì, chỉ tựa trán lên vai Lâm Khâm Hòa, cọ lên cổ anh một cái, hỏi một câu rất khó hiểu: “Anh biết em là ai không?”

Lâm Khâm Hòa ngẩn fan chớp mắt, theo bạn dạng năng trả lời thắc mắc vô nghĩa này: “Em là Đào Khê.”

Đào Khê lắc đầu.

Lâm Khâm Hòa nghĩ về lại, tưởng Đào Khê đang làm cho nũng tán tỉnh anh, bởi vì vậy cười cợt nói: “Là bảo bối của anh.”

Đào Khê không kiềm được nụ cười sướng, cậu tương đối kiễng chân lên, xẹp sát bên tai Lâm Khâm Hòa, trịnh trọng tuyên bố:

“Bạn nhỏ dại Lâm Khâm Hòa là người em ưng ý nhất, nhất, nhất nhân loại luôn.”

Đào Khê nói hoàn thành lại thấy Lâm Khâm Hòa ko phản ứng, anh chỉ đăm đăm quan sát cậu, bên cạnh đó hoàn toàn ngây ngẩn. Tròng mắt màu hổ phách bội phản chiếu láng hình người trước mặt, giống như ánh trăng sáng bội nghịch chiếu xuống phương diện hồ.

Cậu giơ tay chọc eo Lâm Khâm Hòa, hỏi: “Anh không thấy vinh hạnh…”

Còn không nói xong, thình lình cậu bị Lâm Khâm Hòa quay đầu sang một bên hôn, miệng lưỡi ma sát, từ dịu dàng lưu luyến mang đến nóng phỏng hừng hực. Vẻ mặt bạn hôn cậu gần như thành kính, y hệt như một bạn đã lăn lê trong sa mạc những ngày liền chóng vánh hôn rước Nguyệt Nha Tuyền(*), khẩn cấp phải nước.

Xem thêm: Diện Tích Thông Thủy Tiếng Anh Là Gì, Mua Nhà Nên Dùng Cách Tính Diện Tích Nào

“Anh vô cùng vinh hạnh.”

Một hồ nước có hình như trăng lưỡi liềm ở một ốc hòn đảo cách thành phố Đôn Hoàng 5 km về phía tây nam, nằm trong tỉnh Cam Túc, Trung Quốc.