Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc đã ra đi mãi mãi ở tuổi hai mươi tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Những dòng nhật ký anh để lại góp phần phản ánh cuộc chiến đấu anh hùng của nhân dân ta, phản ánh một thế hệ thanh niên giác ngộ lý tưởng cách mạng của Đảng, sẵn sàng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.

Bạn đang xem: Mãi mãi tuổi hai mươi

“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?

Cỏ sắc mà ấm quá, phải không em…”

(Thanh Thảo)

*
*
*
*
Ảnh: sky.obsessed___

Tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc.

Theo Nguyễn Quang Minh, chiến sĩ cùng tiểu đội với anh Thạc sau này có kể lại:

Loạt đạn pháo của địch rơi đúng chỗ Thạc. Một mảnh pháo chém ngang hai đùi của anh, máu chảy ướt đẫm ống quần. Máu ra nhiều lắm. Mấy anh em vội xúm lại băng bó rồi khiêng Thạc lên trạm phẫu tiểu đoàn, với hi vọng “còn nước còn tát”. Nhưng Thạc đã tắt thở trong vòng tay của đồng đội. Như nhiều người lính hi sinh ngoài chiến trường, thi hài của anh được chôn cất ngay tại mặt trận.

Sau giải phóng, hài cốt anh được tìm kiếm và đưa về an táng tại nghĩa trang liệt sĩ Từ Liêm, Hà Nội.

Mong hương hồn anh thanh thản.

Xem thêm: Nghĩa Của Từ Review Nghĩa Là Gì ? Cách Để Viết Bài Review Xuất Sắc Nhất

Kính dâng một nén hương lòng tưởng nhớ đến một cuộc đời đã dừng lại mãi mãi ở tuổi hai mươi vì Tổ quốc.

Cảm ơn anh Nguyễn Văn Thạc! Xin cảm ơn những con người đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp thống nhất đất nước. Xin cảm ơn những con người đã góp công cho hòa bình độc lập ngày hôm nay. Các anh sống mãi trong lòng dân tộc!