Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng ❤ ️16 Bài Cảm Nhận Hay ✅ Tác Phẩm Này Cũng Chính Là Bức Chân Dung Khắc Hoạ Tinh Thần Lạc Quan Của Hồ Chí Minh .

Bạn đang xem: Cảm nhận bài ngắm trăng

nasaconstellation.com cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:


Dàn ý cảm nhận về bài thơ Ngắm trăng
*
cảm nhận của em về bài thơ ngắm trăng

Bài Thơ Ngắm Trăng

Bài Thơ Ngắm Trăng là một sáng tác rực rỡ và tiêu biểu vượt trội của hồn thơ Hồ Chí Minh trong tác phẩm Nhật ký trong tù .

Vọng nguyệt (Ngắm trăng)Tác giả: Hồ Chí Minh


Nguyên tác望月獄中無酒亦無花,對此良宵奈若何。人向窗前看明月,月從窗隙看詩家。

Phiên âmVọng nguyệtNgục trung vô tửu diệc vô hoa,Đối thử lương tiêu nại nhược hà?Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,Nguyệt tòng song khích khán thi gia.

Dịch nghĩaNgắm trăngTrong tù không rượu cũng không hoa,Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?Người hướng ra trước song ngắm trăng sáng,Từ ngoài khe cửa, trăng ngắm nhà thơ.

Dịch thơNgắm trăngTrong tù không rượu cũng không hoa,Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

Tiếp theo Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng, mời bạn đọc nhiều hơn với trọn bộ 🔥 Cảm Nhận Bài Thơ Từ Ấy 🔥 rực rỡ và ý nghĩa .

*

Cảm Nhận Bài Thơ Ngắm Trăng Ngắn Gọn

Cảm Nhận Bài Thơ Ngắm Trăng Ngắn Gọn với vẻ đẹp của vạn vật thiên nhiên và của hình ảnh người chiến sỹ với tâm hồn thi sĩ .Trăng – người bạn tâm giao, người bạn tri kỉ muôn đời của Bác. Trăng sát cánh cùng Bác trong toàn bộ mọi chặng đường hoạt động giải trí cách mạng .Và trong những năm tháng gian lao ấy, ta sao hoàn toàn có thể quên sự giao hòa giữa Người và ánh trăng khi ở nhà lao Trung Quốc. Vẻ đẹp của vạn vật thiên nhiên mà điển hình nổi bật hơn cả là vẻ đẹp của con người đã được bộc lộ vừa đủ qua bài thơ Ngắm trăng .Trăng vốn là một thi đề lớn trong sáng tác của Bác, hoàn toàn có thể kể đến như Cảnh khuya :

Tiếng hát trong như tiếng hát xaTrăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Hay bài thơ Nguyên tiêu :

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viênXuân giang, xuân thủy, tiếp xuân thiênYên ba thâm xứ đàm quân sựDạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền

Người ta vẫn thường dành những phút nhàn dỗi, thảnh thơi để bên chén trà thơm, chiếc kẹo ngọt mà chiêm ngưỡng và thưởng thức ánh trăng, ngẫm chuyện mình và ngẫm chuyện đời .Còn so với Bác, nào cần thảnh thơi, nào cần khung cảnh hoàn mĩ, chỉ cần một tình yêu, một lòng mê hồn thì dù có là thực trạng đề lao hung tàn, Người vẫn hoàn toàn có thể lan rộng ra tâm hồn mình mà chiêm ngưỡng và thưởng thức ánh trăng :

Ngục trung vô tửu diệc vô hoaĐối thử lương tiêu nại nhược hà

Hiện thực khắc nghiệt được dựng lên một cách chân thực và rất đầy đủ nhất, không rượu cũng chẳng hoa. Điều kiện cơ sở để ngắm trăng chẳng phải là quá thiếu thốn đó sao. Nhưng trước cảnh đẹp khiến con người ta nao lòng thổn thức sao hoàn toàn có thể dừng lại được .Câu hỏi tu từ “ biết làm thế nào ” ( nại nhược hà ) vừa là sự do dự, trăn trở chưa biết làm thế nào, vừa là sự hứng khởi, hào hứng khi được gặp lại người bạn tri âm. Bởi vậy, trong câu thơ dồn nén cả hai dòng cảm hứng, vừa ưu tư vừa vui sướng, niềm hạnh phúc .Và đẹp nhất chính là cuộc vượt thoát giữa người và trăng, để tạo nên sự giao hòa tuyệt đối giữa hai người bạn :

Nhân hướng song tiền khan minh nguyệtNguyệt tong song khích khan thi gia

Hai câu thơ này hoàn toàn có thể coi là đỉnh điểm của thẩm mỹ và nghệ thuật đối, đối giữa hai câu, đối trong một câu vô cùng chỉnh. Nhân so với nguyệt, nguyệt so với thi gia, tích hợp với điệp từ khán cho thấy sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và vạn vật thiên nhiên .Trong thực trạng tù ngục tối tăm, bị tra tấn, phải chuyển dời liên tục ở nhiều nơi, nhưng không cho nên vì thế mà Bác mất đi tình yêu vạn vật thiên nhiên, lòng đắm say trước khung cảnh đẹp, đặc biệt quan trọng là ánh trăng .Hai khuôn mặt trong sáng, toàn bích trăng và nhà thơ không hề bị những tuy nhiên sắt nóng bức ngăn cản, họ vẫn vượt thoát khỏi khung cảnh khắc nghiệt đó để giao hòa cùng nhau. Đây hoàn toàn có thể coi là hai câu thơ xinh xắn, độc lạ nhất trong bài thơ .Tư thế ngắm trăng của Bác đã cho thấy tình yêu trăng, và một tâm hồn thanh cao, rộng mở vời tình yêu vạn vật thiên nhiên và khát vọng tự do tha thiết. Đúng như những gì mà Bác đã viết ở đầu của tập Nhật kí Trong tù :

Thân thể ở trong laoTinh thần ở ngoài lao.

Ngắm trăng là bài thơ tứ tuyệt hay và rực rỡ nhất của Bác trong tập thơ Nhật kí trong tù. Tác phẩm với lối ngôn từ cô đọng, hàm súc, giàu ý nghĩa, cùng nghệ thuật và thẩm mỹ đối tài tình vừa cho thấy tình yêu vạn vật thiên nhiên của Bác vừa cho thấy tấm lòng yêu tự do, và rất là thư thả, tự tại trong thực trạng tù ngục .Mời bạn tò mò thêm nội dung rực rỡ trong tuyển tập 💕 Nghị Luận Về Bài Thơ Tỏ Lòng 💕 hay nhất .

*

Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng Hay

Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng Hay để thấy được những khắc nghiệt gian nan nơi chốn lao tù và ý thức sáng sủa của người chiến sỹ .Trăng vốn là người bạn tâm tình, là nguồn cảm hứng dạt dào, bất tận của thi sĩ muôn đời. Trong thơ đông tây kim cổ đã có biết bao bài thơ hay viết về trăng, để lại ấn tượng không phai trong trái tim người đọc. Một trong những tác giả viết nhiều về trăng là Hồ Chí Minh .Suốt cuộc sống cách mạng gian nan và vẻ vang của Bác, Bác luôn coi trăng là tri âm, tri kỉ. Bài thơ Ngắm trăng ( Vọng nguyệt ) sinh ra trong một thực trạng đặc biệt quan trọng là chốn lao tù tăm tối của chính sách Tưởng Giới Thạch ở Trung Quốc, vào khoảng chừng những năm bốn mươi hai, bốn mươi ba của thế kỉ XX .Người tù thi sĩ tay bị xích, chân bị cùm, thân thể đoạ đày nơi ngục lạnh mà tâm hổn vẫn lâng lâng, thanh thản, mê hồn chiêm ngưỡng và thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng sáng :

Ngục trung vô tửu diệc vô hoaĐối thử lương tiêu nại nhược hà?(Trong tù không rượu cũng không hoaCảnh đẹp đêm nay khó hững hờ)

Câu thơ đầu tả thực cảnh lao tù khắc nghiệt : không rượu cũng không hoa. Trong tù làm gì có rượu và hoa là những thứ vốn để tạo thi hứng cho tâm hồn thi sĩ ? Xưa nay, uống rượu ngắm trăng, uống rượu thưởng hoa là chuyện thường tình. Trong những đêm trăng đẹp, thi nhân thường đem rượu ra uống để thưởng hoa, thưởng trăng .Có rất đầy đủ rượu và hoa thì cuộc vui mới thật mê hoặc, mĩ mãn. Nói chung, người ta chỉ ngắm trăng khi thảnh thơi, tâm hồn thư thái. Nhưng ở đây, thi sĩ ngắm trăng trong thực trạng đặc biệt quan trọng là chốn lao tù mà bản thân bị đày đoạ cực khổ, phải sống đời sống “ khác loài người ”, không tương thích với thú thưởng nguyệt thanh cao .Làm gì có rượu và hoa để thưởng trăng ? Chẳng có nhà tù nào lại “ nhân đạo ” đến mức mỗi kì trăng sáng lại mang rượu và hoa đến cho tù nhân ngắm trăng. Ý thơ chỉ hoàn toàn có thể hiểu rằng, trước cảnh đêm trăng quá đẹp, thi sĩ bỗng khao khát được thưởng trăng một cách toàn vẹn .Mặc dù giữa chốn lao tù, cái không rượu chồng lên cái không hoa …, hiện thực xám ngắt và lạnh lẽo phủ định toàn bộ, nhưng trong trái tim yêu đời thiết tha của Bác, cảm hứng vẫn dạt dào, nồng đượm khiến Người phải thốt lên : “ Cảnh đẹp đêm nay khó lãnh đạm ” .Câu thơ bộc lộ niềm xao xuyến, rạo rực của Bác trước đêm trăng đẹp. vầng trăng tròn đầy, ngời sáng kia như thúc giục, mời gọi thi nhân hãy ra giữa chốn tự do mà chiêm ngưỡng và thưởng thức, mà bầu bạn với trăng. Ngặt nỗi thực trạng nhốt trói buộc cho nên vì thế việc thưởng trăng của người tù – thi sĩ chỉ thu gọn trong một cử chĩ bí mật, lặng lẽ :

Nhân hướng song tiền khán minh nguyệtNguyệt tòng song khích khán thi gia(Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổTrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ)

Bác mê hồn ngắm trăng qua hành lang cửa số. Bốn bức tường xà lim chật hẹp không ngăn nổi xúc cảm bát ngát. Bác thả hồn theo ánh trăng và gửi gắm vào đó khát vọng tự do cháy bỏng. Hình như thi sĩ muốn nhắn gửi đến trăng lời thủ thỉ tâm sự : Trăng ơi, trăng có hiểu lòng ta yêu trăng đến độ nào ?Sự thổ lộ, giãi bày chân thành tự trong sâu thẳm hồn người đã được trăng cảm động và san sẻ. Vầng trăng lộng lẫy bỗng chốc biến thành bạn tri âm, tri kỉ : Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ .Vầng trăng đã vượt qua tuy nhiên sắt để ngắm nhà thơ ( khán thi gia ) trong tù. Vậy là cả người và trăng đều dữ thế chủ động tìm đến nhau. Nghệ thuật nhân hoá cho thấy thi sĩ tù nhân và vầng trăng tự do đã trở nên gắn bó thân thương tự khi nào .Cả bài thơ không có một âm thanh nào dù là nhỏ. Không gian yên bình tuyệt đối tôn lên cái sâu thẳm của hồn người và hồn tạo vật. Người ngắm trăng, trăng ngắm người trong lặng lẽ, không nói mà nói bao điều. Hai câu thơ còn cho thấy sức mạnh niềm tin kì diệu của người tù thi sĩ ấy .Trong này là nhà lao đen tối, là hiện thực tàn ác, còn ngoài kia là vầng trăng thơ mộng, là quốc tế của tự do, của vẻ đẹp lãng mạn làm say đắm lòng người. Giữa hai đối cực đó là tuy nhiên sắt nhà tù, nhưng tuy nhiên sắt nhà tù cũng bất lực trước khát vọng và rung cảm tinh xảo của hồn thơ .Hai câu thơ chữ Hán trong nguyên tác bộc lộ khá đầy đủ hơn mối giao hoà đặc biệt quan trọng giữa người tù thi sĩ với vầng trăng. Lối đối rất chỉnh đã làm điển hình nổi bật tình cảm mãnh liệt của cả người và trăng .Giữa nhân và nguyệt dẫu có tuy nhiên sắt nhà tù chắn giữa nhưng con người đã để tâm hồn bay bổng vượt ra ngoài khoảng trống chật hẹp, tù hãm để ngắm trăng sáng ( Nhân hướng tuy nhiên tiền khán minh nguyệt ), tức là để bầu bạn .Với vầng trăng đang tự do toả mộng giữa trời. Trăng có vẻ như cũng hiểu lòng người và nhiệt thành đền đáp lại : “ Trăng nhòm khe của ngắm nhà thơ ” ( Nguyệt tòng tuy nhiên khích khán thi gia ) .Bài thơ Ngắm trăng vừa bộc lộ tình cảm thương mến vạn vật thiên nhiên tha thiết của thi sĩ Hồ Chí Minh, vừa cho thấy sức mạnh ý thức to lớn của người chiến sỹ cách mạng vĩ đại .Đằng sau những câu thơ đậm đà phong vị cổ xưa ấy là một niềm tin thép, biểu lộ ở khát vọng tự do, ở phong thái từ tốn, vượt hẳn lên sự đè nén, áp bức nặng nề hung tàn chốn lao tù .Qua bài thơ, người đọc cảm thấy người tù cách mạng có vẻ như mặc kệ cả tuy nhiên sắt can ngăn, không chút bận tâm về những cùm xích, đói rét, muỗi rệp, ghẻ lở, … của chính sách nhà tù kinh khủng để tâm hồn bay bổng tìm đến với vầng trăng thân thương. Ánh sáng ngời ngời của vầng trăng đã đẩy lùi bóng tối ngột ngạt, u ám và đen tối của nhà tù .Giữa Bác và trăng – nhà thơ tự do và vạn vật thiên nhiên vĩnh cửu – có một mối giao hoà thiêng liêng, khó tả. Cũng như bao lần khác, trong thực trạng gian truân, Bác vẫn hướng cái nhìn vào vầng trăng, như hướng tới Cái Đẹp của cuộc sống .Bài thơ Ngắm trăng là một dẫn chứng sinh động chứng tỏ cho hai câu thơ mà Hồ Chí Minh viết ngoài bìa tập Nhật ký trong tù : Thân thể ở trong lao, Tình thần ở ngoài lao. Giữa bao bài thơ trăng của Bác, bài Ngắm trăng có vẻ như đẹp giản dị và đơn giản và khác lạ .Bốn câu, hai mươi tám chữ, ngắn gọn mà hàm chứa ý nghĩa tuyệt vời thâm thúy về tâm hồn, đạo đức, phẩm giá và phong thái của một Con Người chân chính : Hồ Chí Minh .Tiếp tục với Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng, Tặng bạn trọn bộ 😁 Cảm Nhận Về Bài Thơ Vội Vàng 😁 .

*

Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Ngắm Trăng

Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Ngắm Trăng đã ghi lại một cảnh ngâm thơ trong nhà tù, qua đó nói lên một tình yêu trăng, yêu vạn vật thiên nhiên tha thiết .Bài thơ rút trong “ Nhật ký trong tù ” ; tập nhật ký bằng thơ được viết trong một thực trạng đoạ đầy đau khổ, từ tháng 8/1942 đến tháng 9/1943 khi Bác Hồ bị bọn Tưởng Giới Thạch bắt giam một cách vô cớ .Bài thơ ghi lại một cảnh ngắm trăng trong nhà tù, qua đó nói lên một tình yêu trăng, yêu vạn vật thiên nhiên tha thiết. Đọc bài thơ đầu chứa đựng một nụ cười thoáng hiện .

“Trong tù không rượu cũng không hoaCảnh đẹp đêm nay khó hững hờ”

Hai câu thơ đầu chứa đựng một nụ cười thoáng hiện. Đang sống trong nghịch cảnh, và đó cũng là thực sự “ Trong tù không rượu cũng không hoa ” thế mà Bác vẫn thấy lòng mình bồn chồn, vô cùng xúc động trước vầng trăng Open trước cửa ngục đêm nay .Một niềm vui chợt đến cho thi nhân bao cảm hứng, bồi hồi. Trăng, hoa, rượu là ba nụ cười thanh nhã của khách tài tử văn chương. Đêm nay trong tù, Bác thiếu hẳn rượu và hoa, nhưng tâm hồn Bác vẫn dạt dào trước vẻ đẹp hữu tình của vạn vật thiên nhiên .Câu thơ bình dị mà dồi dào xúc cảm. Bác vừa do dự, vừa bồn chồn tự hỏi mình trước nghịch cảnh : Tâm hồn thì thơ mộng mà chân tay lại bị cùm trói, trăng đẹp thế mà chẳng có rượu, có hoa để thưởng trăng ?Nhưng cũng chính vào những phút giây căng thẳng mệt mỏi như vậy, Hồ Chí Minh lại cũng tìm được cách để giành lấy một sự thư thái, nó là trạng thái cân bằng không thiếu được, nói như cách nói tâm lý học : Ông đã tự phân thân để có một đời sống thứ hai – nghĩa là từ trong tâm thức, ông đã mang sẵn cốt cách một thi nhân .Và ở đây ta đang nói đến những ngày tù ngục trong nhà tù Quốc dân Đảng Trung Quốc, đời sống thứ hai trong khung cảnh tù đày của Hồ Chí Minh là đời sống bên trong, đời sống hướng về trong. Hướng nội – trong cách nhìn sự vật, trong cách độc thoại với chính mình, và hướng nội cả trong cách “ vượt ngục ” bằng “ ý tại ngôn ngoại ” của những vần thơ tù .Ở đây sự “ vượt ngục ” đã hoàn thành xong một cách thần kỳ, sự phấn đấu trở nên hòa giải, hồn nhiên, thư thái : “ Trong tù không rượu cũng không hoa, Cảnh đẹp đêm nay khó hờ hững ; Người ngắm trăng soi ngoài hành lang cửa số, Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ ” .“ Trong tù không rượu cũng không hoa ” là việc cố nhiên. Nhưng “ Cảnh đẹp đêm nay khó lạnh nhạt ” không phải việc cố nhiên nữa. Chúng ta sống trong cõi đời tự do mà còn chẳng chú ý đến sự tròn khuyết của vầng trăng ngay trên đầu, nói chi đến một người tù. Câu thứ hai đã là một tâm hồn thi nhân – hiền triết trong sáng và tinh xảo .Thấy trăng đẹp mà bồn chồn cả tâm lý : “ Làm thế nào giờ đây ” quả là một tâm hồn thơ mộng. Cái thơ mộng này sóng đôi với cái trong thực tiễn trên tạo nên một thi vị rất Hồ Chí Minh. Ông yêu rất nghệ sĩ vầng trăng trên đầu, nhưng ông cũng không quên rất đơn cử cái cùm sắt dưới chân .Thơ mộng nhưng không viển vông. Thiết thực nhưng không chặt đi đôi cánh lãng mạn của trí tưởng. Ba yếu tố rượu, hoa, trăng thì thiếu mất hai rồi. Nhưng tâm hồn nhà thơ vẫn dọn một bữa tiệc thưởng nguyệt độc lạ :

“Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổTrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”

*

Hình Ảnh Bác Hồ Qua Bài Thơ Ngắm Trăng

Hình Ảnh Bác Hồ Qua Bài Thơ Ngắm Trăng hiện lên với một phong thái của người thi nhân sáng sủa, yêu vạn vật thiên nhiên và lãng mạn .Tháng 8-1942, Hồ Chí Minh từ Pác Bó ( Cao Bằng ) bí hiểm lên đường sang Trung Quốc để tranh thủ sự viện trợ quốc tế cho cách mạng Nước Ta, nhưng khi đến gần thị xã Túc Vinh thì Người bị chính quyền sở tại địa phương ở đây bắt giữ, giải đi khắp gần 30 nhà giam của 13 huyện thuộc tỉnh Quảng Tây, bị đày đoạ hơn một năm trời .Thời gian này, Người đã viết Nhật kí trong tù bằng thơ chữ Hán, gồm 133 bài, hầu hết là thơ tứ tuyệt. Tập thơ biểu lộ một tâm hồn cao đẹp, ý chí cách mạng kiên cường và thẩm mỹ và nghệ thuật thi ca rực rỡ. Bài thơ Ngắm trăng được trích trong tập Nhật kí trong tù của Hồ Chí Minh .

“Ngục trung vô tửu diệc vô hoaĐối thử lương tiêu nại nhược hà?Nhân hướng song tiền khán minh nguyệtNguyệt tòng song khích khán thi gia”

Bài thơ được dịch là “ Ngắm trăng ” :

“Trong tù không rượu cũng không hoaCảnh đẹp đêm nay khó hững hờNgười ngắm trăng soi ngoài cửa sổTrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”

Trong những những câu thơ dịch, câu thứ hai trong nguyên tác có nghĩa là “ Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào ? ”. Câu thơ dịch dịch thành : Cảnh đẹp đêm nay, khó lạnh nhạt đã làm mất đi cái xốn xang, bồn chồn của nhân vật trữ tình ( cũng là mất đi sự lãng mạn và nhạy cảm trước vạn vật thiên nhiên trong tàm hồn của Bác ) .Hai cầu thơ cuối ( bản dịch ) cũng kém phần đăng đối hơn so với phiên âm. Hơn nữa từ nhòm và ngắm trong câu cuối là hai từ đồng nghĩa tương quan, khiến cho lời dịch không bảo vệ được sự cô đúc của ý tứ và thể thơ .Thường người ta ngắm trăng vào những lúc thảnh thơi, thư thái. Thế nhưng ở đây, Hồ Chí Minh lại ngắm trăng trong một thực trạng rất đặc biệt quan trọng : ở trong tù .Khi Bác nói “ Trong tù không rượu cũng không hoa ” thì không có nghĩa là Bác đang than phiền cũng không phải đó là một lời phê phán. Chỉ hoàn toàn có thể nghĩ rằng, trước đêm trăng tuyệt đẹp ấy, Bác mong được thưởng trăng một cách toàn vẹn ( và đúng là thật tiếc nếu không có rượu, có hoa ) .Chính việc nhớ đến rượu và hoa trong cảnh ngục tù này đã cho thấy, người tù không hề vướng bận gì về vật chất và những nguy hiểm mà mình đang phải chịu. Người tù vẫn từ tốn tự tại, vẫn thả hồn mình cùng với vạn vật thiên nhiên .Hai câu cuối của bài thơ chữ Hán đối nhau rất chỉnh :

Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,Nguyệt tòng song khích khán thi gia.

Các từ chỉ người ( nhân, thi gia ) và những từ chỉ trăng ( nguyệt ) đặt ỏ hai đầu, ở giữa là cửa nhà tù ( tuy nhiên ). Thế nhưng, giữa người và trăng vẫn tìm được sự giao hoà với nhau. Cấu trúc đối này đã làm điển hình nổi bật tình cảm mảnh liệt giữa người và trăng, điển hình nổi bật sự gắn bó thân thiện của một mối quan hệ từ lâu đã trở thành tri kỉ ( Bác với trăng ) .Hình ảnh quản trị Hồ Chí Minh hiện lên trong bài thơ điển hình nổi bật ở góc nhìn người chiến sỹ không chút bận tâm về gông cùm, đói rét, … Trước khó khăn vất vả, Bác vẫn giữ được phong thái thư thả, tự tại. Bài thơ còn biểu lộ điển hình nổi bật tâm hồn nghệ sĩ của Bác Hồ, một tâm hồn luôn rộng mở với vạn vật thiên nhiên .Cuộc ngắm trăng trong bài Vọng nguyệt có thực trạng không giống như những cuộc ngắm trăng khác : bài thơ được Bác làm khi phải chịu cảnh tù đày .Và hoàn toàn có thể nói, mỗi bài thơ Bác viết về trăng lại có những nét riêng : trăng đầy sức sống, đầy sức xuân trong Rằm tháng giêng ( Nguyên tiêu ), trăng thi vị và tri kỉ trong Báo tiệp ( Tin thắng trận ), … Nói chung, ở tổng thể những bài này, Bác đều đã cho người đọc thấy vẻ đẹp của một tâm hồn thi sĩ, luôn mở rộng lòng để giao hoà cùng với vạn vật thiên nhiên .Gợi ý cho bạn những nội dung rực rỡ có trong bài viết tinh lọc 🌹 Cảm Nhận Về Bài Thơ Đất Nước 🌹

*

Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng Và Đi Đường

Cảm Nhận Về Bài Thơ Ngắm Trăng Và Đi Đường là hai bài thơ đã biểu lộ điển hình nổi bật thái độ sáng sủa, yêu đời ngay trong nghịch cảnh của người chiến sỹ Hồ Chí Minh .Tuy Bác Hồ không khi nào tự nhận là một nhà thơ, nhưng Bác đã để lại một sự nghiệp văn chương nhiều mẫu mã và rực rỡ. Khi đọc thơ Bác, ta luôn cảm nhận được ý thức sáng sủa, phong thái thư thả, dù con đường cách mạng mà Người lao vào là con đường đầy gian lao. Các bài thơ được Bác sáng tác trước cách mạng đã biểu lộ rõ điều đó .Ngay cả khi bị giam trong ngục tù sự từ tốn của Bác vẫn không bị mất đi :Trong tù không rượu cũng không hoa .Đây là câu tiên phong trong bài thơ Ngắm trăng. Thi nhân khi tâm hồn thanh thản thường muốn có rượu và hoa để chiêm ngưỡng và thưởng thức trăng, nhưng trong tù lấy đâu ra ! Hai chữ “ không ” đã diễn đạt chân thực điều đó thật khắc nghiệt so với thi sĩ. Tuy vậy Bác vẫn thấy :Cảnh đẹp đêm nay khó lãnh đạmNguyên văn câu thơ chữ Hán được dịch là “ Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào ? ”. Câu thơ diễn đạt sự bồn chồn của thi nhân trước một đêm trăng đẹp. Sự hoảng sợ biểu lộ rõ niềm khát khao chiêm ngưỡng và thưởng thức trăng, bảo vật của vạn vật thiên nhiên .Giờ đây, sự thư thả vượt lên trên tù ngục tăm tối, khắc nghiệt, đã biến tâm hồn của một người tù cộng sản thành tâm hồn một thi nhân :

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổTrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

Nhà tù chỉ hoàn toàn có thể trói buộc thân thể, nhưng không hề giam giữ được tâm hồn Bác. Bác vẫn luôn theo trăng, vì đây không phải là lần đầu trăng Open trong thơ Bác. Bởi thế mà tâm hồn Người luôn ngời sáng cùng trăng cũng như ánh sáng của sự sáng sủa, từ tốn, tự tại luôn ngời sáng .Chưa hết, hiếm có một ai bị đưa đi gần khắp ba mươi nhà tù mà vẫn cất cao những lời thơ tràn ngập ý chí cách mạng, như trong bài Đi đường :Đi đường mới biết gian laoViệc đi đường được Bác nhắc tới nhiều trong Nhật kí trong tù với nhiều sự bất bình pha chút than thân. Nhưng ở đây là một câu triết lí thâm thúy : đường đi của người cách mạng là luôn gian lao, mà gian lao đến mức một người từng trải như nhà cách mạng lão thành cũng khó ngờ tới. Điều này được cụ thể hóa bằng hình ảnh :Núi cao rồi lại núi cao trập trùngĐiệp lại hình ảnh “ núi cao ”, rồi còn thêm hai chữ “ trập trùng ” nhà thơ đã hình tượng hóa những gian lao, nguy hại ở con đường cách nạng của mình. Từ khi rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước, Bác đã bao lần bị bắt bớ tù đày, suýt bị phán quyết tử hình nếu không có sự giúp sức hết mình của luật sư Rô-giơ-bai .Chẳng phải Bác đã vượt bao nhiêu đèo cao, vực thẳm đó sao. Nhưng Người vẫn vững một niềm tin :

Núi cao lên đến tận cùng,Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non.

“ Lên đến tận cùng ” là lời thử thách với “ núi cao ”, dù con đường cách mạng gian nan như núi chồng chất lên núi, người cách mạng cũng quyết vượt hết để lên đến tận đỉnh điểm của thắng lợi .Cuối cùng, hình tượng con người đạp lên mọi khó khăn vất vả, khiến chúng bị tiêu diệt dưới chân, và hiện lên hình ảnh người cách mạng mới vĩ đại làm thế nào : Đứng trên đỉnh núi cao nhất ngoảnh nhìn toàn cảnh giang sơn quốc gia .Đây chỉ là ba bài trong rất nhiều bài thơ Bác Hồ sáng tác để diễn đạt niềm tin vững chãi của Người vào thắng lợi của cách mạng .

Xem thêm: Tại Sao Rêu Ở Cạn Nhưng Chỉ Sống Được Ở Chỗ Ẩm Ướt, Vì Sao Rêu Sống Ở Nơi Ẩm Ướt

Niềm tin đó luôn đem lại những hình tượng thơ, giọng thơ ung dung; phong thái cốt cách của con người hiền triết mà vẫn thấm đượm nét vui tươi, giản dị và hóm hỉnh. Nó khẳng định phong cách và tâm hồn thơ Bác, là bài học vô giá cho thơ ca cách mạng.